Mt68 History



Trang Mậu Thân 68 thiết lập từ 18-6-06 - Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.


Tuesday, 17 April 2018

CÁM ƠN TÁC GIẢ NGHE NHƯ VẪN CÒN ĐÂY NHỮNG NGÀY LÁ BỐI./-TCL

 ***Xin mạn phép thêm một chút dây mơ rễ má: Anh Trần (HĐ) là em vợ của Nguyễn Hữu Thái (Kiến Trúc) và Anh Phan (TH) nằm trong tổ nội thành của Đỗ Hữu Ưng (QGHC đã qua đời).../-TCL
=============
Tâm sự của một cựu nữ sinh viên trường Luật Sài Gòn: Chọn Lựa 
 

Chỉ vài ngày sau khi Sài Gòn mất là hai người bạn ấy đến thăm tôi. Phan hoạt động nội thành, còn Trần thì từ bưng biền trở về. Cả hai tiếp thu Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, và họ gặp em gái một người bạn thân của tôi lúc ấy hiện là Sinh Viên QGHC nên biết tôi đã di tản từ Đà Nẵng vào Sài Gòn, vì thế họ đã tìm đến thăm tôi. Biết tôi vừa sinh cháu trai chỉ được mười mấy ngày nên hai người khi đến, đã cầm theo quà tặng là một hộp sữa bột.


Tôi chua chát nghĩ thầm: “Hai người đến để nhìn cho thật rõ mặt kẻ thua cuộc hôm nay là tôi đấy à!” Nhớ ngày khi tôi vừa mới bước chân vào trường Luật Sài Gòn thì tất cả bọn họ đều là những học huynh của tôi, kẻ thấp nhất cũng học trên tôi một lớp. Có người năm thứ ba, và có kẻ đã cao học. Cả cái nhóm Ban Xã Hội Luật thuở ấy đã cùng nhau sinh hoạt thật là vui vẻ dễ thương. Những buổi sáng đến trường khi trời còn tờ mờ nên vào giờ đổi lớp đầu tiên là chúng tôi gộp tiền nhau lại để một người trong nhóm chạy ra bưu điện mua bánh mì Hương Lan đem về rồi cùng nhau ăn sáng, cười đùa. Cuộc đời sinh viên của chúng tôi đã mở ra êm ả theo với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, rộn rã những tình thân và những giấc mộng đời xanh ngát.

Trong nhóm, tôi thân nhất với hai anh Phan, Trần, và với Lâm. Lâm sau này đã rẽ bầy, qua Quốc Gia Hành Chánh. Hiện nay Lâm đang sinh sống ở Melbourne, Australia, và hiện đang là “the webmaster” của một website chống cộng rất cực đoan, kiểu chống Cộng gây nơm nớp lo âu cho những bạn bè quan tâm. Khác với Lâm mà cuộc sống lúc bấy giờ có phần khó khăn, Phan và Trần đều là hai công tử con nhà giàu nhưng đã lao đầu vào những công tác xã hội một cách nhiệt tình và triệt để, khiến tôi lúc ấy vô cùng thán phục! Họ không giống như hầu hết các sinh viên thời thượng Sài Gòn thuở ấy, ngày Chủ Nhật là ra ngồi ngất ngưỡng ở Brodard, ở La Pagode, để tán hươu tán vượn và rửa mắt với phố xá dập dìu tài tử giai nhân, thụ hưởng thứ thanh bình xa xỉ trong lòng một đất nước đang lửa khói chiến tranh. Hai thanh niên này đã cùng với dăm ba người bạn của họ lần mò vào những khu xóm nghèo nàn để dạy đọc, dạy viết chữ, và dạy những phương pháp giữ gìn vệ sinh căn bản cho các trẻ em sống ở đó. Ôi những trái tim nhân ái tràn đầy lý tưởng bao la trong ngưỡng mộ của tôi!

Cho đến một hôm thì thông cáo dán đầy trường Luật, tố cáo những tên sinh viên Cộng Sản đã ẩn núp trong Ban Xã Hội, trong ấy có Phan, có Trần và một số các tên tuổi khác nữa! Tôi ngẩn ngơ để thấy rằng thì ra mình non nớt quá! Nhưng thật may, ngoài những công tác xã hội để phục vụ cho sinh viên lúc bấy giờ như liên lạc với Hợp Tác Xã Nguyễn Huệ để mua vải giá rẻ về bán cho sinh viên hay tham gia cùng với các trường bạn trong công tác quyên góp giúp đỡ các đồng bào bị thiên tai bão lụt thì tôi chưa hề bị họ lôi cuốn xa hơn vào những mục đích chính trị riêng tư của họ. Dòng đời cứ thế đã trôi nhanh, đẩy đám bạn bè chúng tôi mỗi người lưu lạc một hướng! Tôi yên thân vào làm việc ở một ngân hàng lớn. Phan và Trần sau đó cũng phải khoác vào người bộ quân phục. Một hôm Phan tìm đến thăm tôi, cho tôi biết Trần hiện đang sống ở Pleiku, không bị đưa đi tác chiến vì được một vị quan lớn giữ lại làm việc văn phòng để ngày ngày đến nhà dạy kèm cho các con của ông ta học. Còn Phan thì nhờ núp bóng cậu là một vị Đại Tá (cũng là cha nuôi anh ta từ ngày anh ta mồ côi cả bố lẫn mẹ) nên cũng được tạm yên thân. Bẵng đi một dạo, bỗng một hôm Phan lại đến tìm tôi để cho tôi biết rằng Trần đã trốn vào bưng! Phan nói: “Anh cũng muốn được như Trần nhưng anh không thể, vì anh không thể nào gây liên lụy đến cậu của anh!” Rồi Phan lại trầm ngâm bày tỏ thêm: “Anh bất lực và hèn quá phải không vì cứ phải cúi đầu nhẫy nhụa sống trong một xã hội quá thối tha và bất công!” Tôi khẳng định lập trường của mình: “Em thì lựa chọn Tự Do nên không thắc mắc gì khác hơn nữa hết! Xã hội này thối tha và bất công nhưng chúng ta cũng vẫn còn có thể xuống đường để chống đối kia mà!”


Tôi chỉ bày tỏ ngần ấy, còn đối với lựa chọn của họ, tôi không có ý kiến. Vì họ đều là những thanh niên trí thức và có lý tưởng nên tôi không ngu dại mất thì giờ để thuyết phục họ. Theo tôi thì tất cả mọi người hoàn toàn tự do trong chọn lựa của mình để đi con đường mà mình muốn đi.

Hôm ấy, sau ngày nước mất nhà tan 30 tháng 4 chỉ mấy hôm, hai vị học huynh này đến thăm tôi để ngầm cho tôi biết rằng tôi đã là kẻ thua cuộc trong chọn lựa năm xưa của tôi, hay nói rõ ràng và chính xác hơn, là kẻ chiến bại (?!)

Con đường tôi đã chọn lựa và đã đi, tôi sẽ vẫn mãi mãi đi, không bao giờ rẽ lối hoặc đổi chiều đâu, các anh ạ! Gặp lại các anh chỉ để tôi càng khẳng định hơn là mãi mãi chúng ta không bao giờ có thể đứng cùng chung một chiến tuyến! Không bao giờ! Gia đình tôi thuộc hàng ngũ “đại ngụy” vì đã có đến bốn đấng nam nhi chi chí vác khăn gói cùng lên đường một lượt vào trại tập trung cải tạo: Hai ông anh ruột, một ông anh họ mà ba má tôi đã nuôi nấng từ thuở nhỏ, và phu quân của tôi. Ở nhà thì ông em út còn học lớp 11 của chúng tôi lại nổi loạn theo đám bạn bè đi dán truyền đơn “chống cách mạng” để rồi cuối cùng cũng theo chân các anh của mình vào nằm đếm rệp trong nhà tù!

Thêm một năm trôi qua, niềm hy vọng vào một sự lật đổ và đổi thay đến từ những sức mạnh vạn năng hải ngoại đã mỏi mòn dần, nhưng đôi mắt của đại đa số những người dân miền Nam chúng tôi thì mỗi lúc đã một sáng hơn để không còn một ảo tưởng nào về thiên đường Cộng Sản nữa. Ngay đến cả những cây cột đèn vô tri trên đất nước chúng tôi cũng ước muốn được rời bỏ quê hương, vượt biên tìm tự do, không phải có người đã nói như thế hay sao!

Một hôm, bỗng dưng tôi tình cờ gặp lại Phan. Tôi đã không thể ngăn được mình, buột miệng hỏi anh: “Cho đến hôm nay, anh vẫn còn thấy rằng con đường anh đã lựa chọn là lý tưởng hay sao?” Phan thành thật trả lời: Lý tưởng vì anh tưởng rằng có lý!” Lòng tôi đã chùng xuống trong một nổi cảm thương thay vì thù ghét bởi câu trả lời quá buồn bã, chua chát, và rồi chỉ nghe tội nghiệp cho một người đã một thuở nào trái tim mang đầy những mộng tưởng tốt đẹp. Anh ta chọn lầm con đường để đi, nhưng mộng tuởng của anh ta không sai trái. Công bằng để nói, cái xã hội mà trước đây chúng tôi đã sống quả thật cũng chả phải là một xã hội hoàn hảo gì. Xã hội ấy cũng đầy dẫy những bất công hiếp đáp, những cảnh con ông cháu cha bất tài vô tướng ăn trên ngồi trước, những mua quan bán tước, những lợi dụng chức quyền đến làm công phẫn lòng người! Phan mơ ước một chế độ công bằng hơn, tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người dân, và điều này tôi có thể hiểu được. Nhưng tại sao Phan lại nghĩ rằng một chế độ độc tài sắt máu như chế độ Cộng Sản có thể giúp thực hiện giấc mộng này cho dân tộc thì quả thật tôi không cách nào hiểu được, không cách nào! Những ngày cuối còn ở Sài Gòn, tôi biết được rằng cả cái đám sinh viên Luật thiên tả ấy đang được đào tạo lại trong lớp pháp lý Cộng Sản để trở thành những viên chức hành chánh hay pháp luật thực thụ của chế độ vì đã bắt đầu bước qua giai đoạn mà đảng Cộng Sản Việt Nam phải sử dụng đến những người trí thức trong guồng máy của họ khi họ bắt buộc phải mở rộng cánh cửa ngoại thương để bước ra khỏi sự nghèo đói và lạc hậu.

Từ trại tị nạn Pulau Bidong, 3 mẹ con tôi đã được Canada tiếp nhận cho định cư, và hè năm 1999 tôi đã theo con gái tôi về Việt Nam để giúp cháu làm cái “tour package” của hãng “Premiere Tours” mà Việt Nam là một trong những địa điểm du lịch của “tour” này. Bạn tôi là Hoàng cứ khăng khăng bắt tôi phải đến gặp đám bạn cũ ở trường Luật ngày xưa: “Chị phải đến thăm họ với H. rồi mới biết! Các anh ấy vẫn quý chị lắm mà, để H. phone cho họ.”

Sự gặp gỡ thăm viếng này đều do một bàn tay sắp đặt của bạn tôi, và hai mẹ con tôi chỉ việc theo đuôi nàng mà thôi. Theo mệnh lệnh của Hoàng, chiếc taxi dừng lại trước một ngôi biệt thự kín cổng cao tường để cho 3 người chúng tôi bước xuống. Cái cổng sắt cao nghệu đến tôi không thể nào với tay qua được. Hoàng bấm chuông, và có gia nhân ra mở cửa. Trần và mấy người bạn nữa nghe tiếng chuông, cũng đang từ trong ngôi biệt thự to lớn, tươi cười bước về phía chúng tôi. Cánh cổng ngôi biệt thự vừa được mở ra là con gái tôi đã thảng thốt: “Eo ôi, nhà bạn của mẹ sao mà nguy nga và đẹp kinh khủng thế này!” Ấy là cháu đang sống ở Canada và đã được trông thấy bao nhiêu là nhà cửa to lớn đẹp đẽ nơi đây rồi!

Trước khi đến được ngôi nhà lớn, chúng tôi phải đi qua một khu vườn mênh mông có hồ nuôi cá sấu, hồ sen, hồ súng, và các loại cây kiểng được cắt xén tỉ mỉ thành hình chim công, chim phượng, cò, voi, thỏ, ngựa, vv….và vv…… Giữa khu vườn là ngôi nhà nghỉ mát hình bát giác với rất nhiều những hòn non bộ quanh đó. Quan sát tỉ mỉ khu vườn này một vòng, tôi hỏi Trần liền: “Anh làm sao có thể tự tay chăm sóc mấy con cá sấu và cắt tỉa các cây kiểng này chứ?” Trần cười: “Phải thuê người chăm sóc chứ!” Tôi nói: “Chắc tốn tiền bộn lắm!” Trần trả lời tỉnh bơ: “Mỗi tháng khoảng 1 cây vàng mà thôi!”

“Chỉ một cây vàng thôi!”, trái tim tôi bỗng dưng nhói thắt lại! Tôi nhớ đến bác xích-lô mà ngày mới về, hai mẹ con tôi đã gặp ở chợ Bà Chiểu, và từ đó sáng sớm tinh mơ nào bác ta cũng đến đậu xe ngay trước cổng nhà chúng tôi đang tạm ở. Chuyện trò hỏi han bác thì chúng tôi được biết mỗi ngày nếu may mắn, bác có thể kiếm được khoảng 1, 2 đô la Mỹ để đổi gạo cho gia đình. Có ngày không kiếm được một mối nào hết, bác phải vác xe về không, vì bây giờ các con đường mà xe xích-lô có thể chạy được bị giới hạn lắm nên ít du khách muốn đi xích-lô. Xích-lô chạy chậm, lại phải chạy lòng vòng trong trời nắng như thiêu như đốt và trong cả bụi bặm ô nhiễm của thành phố Sài Gòn, vì thế khó mời mọc được du khách! Mẹ con chúng tôi vì lòng “không nỡ” nên từ đó mỗi ngày đều phải ngồi xích-lô của bác để giúp, khiến mỗi buổi tối khi về đến nhà và lau mặt thì chiếc khăn mặt của cả hai đều đen như lọ nghẹ bởi khói xe Sài Gòn, còn da dẻ thì nước da trắng trẻo ngày mới về đã trở thành làn da rám nắng màu bánh mật! Vô vàn cảnh nghèo đói rất đổi thương tâm nữa được gặp ở ngay trong lòng thành phố Sài Gòn lộng lẫy mà tôi không thể nào kể xiết!

Bước vào bên trong nhà, sự sang trọng của giai cấp “quý tộc mới” này còn được trông thấy rõ ràng hơn với vô số đồ gỗ và các đồ vật quý giá được trưng bày khắp mọi nơi. Bắt đầu cuộc trò chuyện là tôi đã không ngăn được tôi phải mở miệng nói liền tức thì: “Nghe mấy bác xích-lô than thở mà tội quá, mỗi ngày lợi tức 1 đồng đô-la Mỹ có khi cũng không kiếm được thì làm sao có thể sống!” Trần trả lời ngay, cười cợt, dửng dưng: “Ồ, xạo đó, có khi họ kiếm được bộn lắm!” “Ba xạo? Bộn lắm là bao nhiêu hở? Có được 1 cây vàng như con số mà hàng tháng anh phải bỏ ra để nuôi cá sấu và chăm sóc cây kiểng hay không?”, tôi tự hỏi thầm trong nổi phẫn nộ đến lùng bùng tai óc! Nếu kẻ dửng dưng nói ra lời này chỉ là một tên VC tôi không quen không biết thì tôi cũng chẳng thèm để ý đến 3 cái phản ứng giận dữ ấy vì với tôi: “Cái lũ đó, chúng là như thế mà!” Nhưng đây là vị học huynh mà tôi đã từng ngưỡng mộ. Vị học huynh khao khát công bằng xã hội và cơm ăn áo mặc cho dân tộc của anh ta. Vị học huynh đã từng hy sinh những ngày Chúa Nhật ngồi Brodard, Pagode, lặn lội vào những khu xóm nghèo nàn để lau tay, rửa mặt, để dạy đọc dạy viết cho những trẻ em lem luốc rách rưới không đủ điều kiện đến trường. Không phải là phẫn nộ mà là một nổi đớn đau thất vọng gần như là tuyệt vọng trong tôi! Một chế độ tham tàn đến như thế nào mà đã biến được người sinh viên quá trong sáng quá lý tưởng năm xưa trở thành một kẻ hoàn toàn không còn chút nhân tính hiện đang ngồi trước mặt tôi đây (???!!!)

Buổi tiệc chào đón tôi đã được bày biện trong căn nhà nghỉ mát hình bát giác (giống như lầu uống rượu ngắm trăng của các vị đại phú gia hay vua chúa Trung Hoa thời cổ xưa) với những món ăn đặc biệt và đắt tiền được nhà hàng đem tới. Bạn bè ngày xưa khá đông, trong số ấy dĩ nhiên có cả anh Phan. Nhưng cũng có dăm ba người lạ mặt với tôi mà tôi đoán là những kẻ đến để nịnh bợ chủ nhân lúc đó đang là một vị Giám Đốc Công Ty Xuất Nhập Khẩu TP HCM.

Tôi ngồi vào bàn và chỉ ăn uống lấy lệ vì không còn một chút hứng thú, điên tiết bởi câu bợ đỡ thối tha từ miệng ông thầy dạy Anh Văn của Trần khi tự cho rằng ông ta “đi Mỹ chỉ để làm một thứ ăn mày Mỹ mà thôi!” “Biết mình đi Mỹ chỉ để làm một thứ ăn mày mà vẫn đi thì đúng là một kẻ sĩ vô liêm sĩ!”, tôi búa liền một búa! Buổi tiệc hội ngộ từ giây phút ấy nặng nề mùi thuốc nổ từ vị khách quý được ưu ái mời đến là tôi, khiến mọi người yên lặng như tờ. Tôi cũng mong có người đứng dậy ra về để đứng dậy theo, nói lời cám ơn và giã biệt gia chủ cho thật nhanh. Cũng trong chuyến về Việt Nam rất ngắn ngủi này, tôi đã có cơ hội hơn những kẻ về thăm quê hương khác, được chứng kiến hoạt cảnh “tham nhũng tiếp nối tham nhũng!”

Hoàng không biết đã vô tình hay cố ý, đưa tôi đến nhà một vị luật sư tên tuổi của Sài Gòn ngay sau vụ án xử tử hình nhiều tay đầu sỏ tham nhũng của chế độ. Tôi ngồi đó để nhìn kẻ ra người vào lũ lượt suốt một ngày, mặc cả với vị “luật sư trung gian” về giá cả để án tử hình sẽ được giảm thành án chung thân, án chung thân thành án 30 năm, vv….và vv…., khi họ chống án.

Tôi ngồi để nghe họ mặc cả 300, 400, 500 cây vàng như chỉ đang nói đến 300, 400, 500 cây kẹo hay cây tăm thôi mà lạnh gáy!

Giai cấp tham nhũng này bị triệt tiêu chỉ để nuôi béo bở hơn một giai cấp tham nhũng khác mà thôi! Thật tội nghiệp cho đại đa số những người dân lao động Việt Nam lương thiện, dù quần quật đổ mồ hôi hay cả máu nữa, cũng vẫn không thể kiếm đủ cơm ăn áo mặc! Đó là kết quả sự chọn lựa của các học huynh tôi!

Một Phan rồi chỉ biết thụ động cúi đầu sống cho hết kiếp với sự chọn lựa sai lầm của mình, dù trong lòng có lắm chua chát và ít nhiều hối hận: "Lý tưởng vì tưởng mình có lý!” Trần thì đã hoàn toàn thả trôi lương tri và mộng tưởng của anh ta theo với cái chế độ tham tàn để cùng quay khít khao một nhịp với cái guồng máy mà chắc chắn rồi một ngày cũng sẽ nghiến nát anh ta ra thành tro bụi mà thôi! Lại có một kẻ trăn trở chống chỏi trong chọn lựa để rồi cuối cùng đã phải buông tay ra đi trong tận cùng của tuyệt vọng!

Vĩnh Thọ là một phi công A-37 thuộc phi đoàn 524 tại căn cứ không quân Nha Trang. Anh đã thụ huấn ở Mỹ và trở về nước tháng 10/1968 với quân hàm Trung Úy. Trong một phi vụ bay huấn luyện đêm để duy trì khả năng và tái xác định hành quân bằng phi cơ A-37 thì không biết vì lý do gì, máy bay vừa cất cánh là bị rớt ở cuối phi đạo gần bờ biển. Thoát chết nhưng Vĩnh Thọ đã bị phỏng rất nặng ở đôi tay, khiến gân ở hai tay anh bị rút lại và gân các ngón tay cũng rút thành tật. Vì vậy mà từ đó, vị phi công A-37 này đã không thể tiếp tục nghiệp bay được nữa. Nhưng sau cái tai nạn máy bay A-37 bị rớt ngay tại bờ biển, đã nổi lên khắp mọi nơi ở Nha Trang quá nhiều những lời đồn đãi như những huyền thoại về vị phi công này: “Vĩnh Thọ là VC nằm vùng. Mỗi lần mang bom đạn đi hành quân thì Vĩnh Thọ thả bom lên quân bạn hoặc mang bom đi thả tầm bậy tầm bạ chứ không thả vào mục tiêu được phòng hành quân chỉ định, vv….và vv….” Về chuyện Vĩnh Thọ có đích thực là VC nằm vùng hay không thì rồi từ từ chúng ta sẽ có nhận định chính chắn. Còn vấn đề cố ý thả bom ngoài mục tiêu chỉ định thì mới gần đây thôi, qua sự tìm hiểu với một người quen là một cựu Thiếu Tá Phi Công A-37 cũng cùng phi đoàn với Vĩnh Thọ ngày xưa, anh NVD hiện đang định cư tại Australia, tôi được biết một cách khẳng định rằng chuyện này tuyệt đối không thể nào! Theo anh NVD cho biết thì mỗi chiếc khu trục cơ khi đi hành quân chỉ có 1 pilot. Nhưng không bao giờ hành quân một chiếc đơn lẽ mà luôn luôn đi hợp đoàn tối thiểu là 2 chiếc, thường thì 3 chiếc. Lúc ấy Vĩnh Thọ chỉ là một “Phi tuần viên” phải bay theo sự hướng dẫn của “Phi tuần trưởng” thì làm sao anh ta có thể tách hợp đoàn để đi thả bom tầm bậy tầm bạ được chứ (???!!!) Anh NVD còn nói thêm: “Dẫn một hợp đoàn đi hành quân, vị Phi tuần trưởng để yên cho ai muốn làm gì thì làm à? Sau khi hoàn tất bất kỳ một phi vụ hành quân nào, nhiệm vụ của Phi tuần trưởng khi về đáp là phải báo cáo rõ ràng cho phòng hành quân: Phi vụ lệnh số mấy? Call sign là gì? Hợp đoàn bao nhiêu chiếc? Mang bom đạn loại gì? Toạ độ mục tiêu chỉ định là gì và ở đâu? Bom đạn thật sự đánh ở tọa độ nào, cách quân bạn bao xa (nếu có)…vv…và vv… Tôi là một Phi tuần trưởng trước khi Vĩnh Thọ được bổ nhiệm về PĐ 524.” Sau khi anh Vĩnh Thọ không còn bay nữa thì thỉnh thoảng mỗi lần Ba tôi về Nha Trang nghỉ ngơi để viết lách và soạn bài vở cho khoá giảng tới, tôi vẫn thấy anh Thọ đến nhà đàm đạo học hỏi thêm với ông. Ba tôi vẫn khen anh Vĩnh Thọ thông minh và là người chịu khó đọc sách, khá có kiến thức. Nhưng ông lại lắc đầu: “Tiếc là hắn đang đắm chìm trong thiên đường ảo tưởng bằng pha lê của hắn!” Những lời đồn đãi nào rồi cũng phải lắng dịu xuống theo với thời gian. Về sau tôi không còn sống ở Nha trang nữa, và anh chị em gia đình tôi cũng di chuyển gần như toàn bộ vào Sài Gòn với Ba tôi, vì thế mà những việc đã xảy ra sau này ở Nha trang, tôi không còn được biết gì hết.

Vận nước đổi dời, cuộc sống chúng tôi tất bật hơn xưa. Bây giờ ngày ba bữa lo cơm ăn áo mặc đã mệt nhoài, còn đâu thì giờ và tâm tư để thắc mắc đến chuyện của ai nữa cơ chứ! Thế mà bỗng một hôm, anh Vĩnh Thọ xuất hiện trước cổng nhà Sài Gòn của chúng tôi, ốm yếu và xanh xao như là một bóng ma! Bọn tôi đồng “Ồ!” lên một tiếng thảng thốt khi thoạt vừa trông thấy anh cà nhắc cà nhót, khập khểnh bước vào nhà. Ba tôi lúc ấy đang ngồi trong phòng khách nhìn ra bên ngoài nên trông thấy anh Vĩnh Thọ ngay, và ông cũng ngạc nhiên ú ớ không ra lời! “Thưa Bác, Bác có nhận ra con không?”, anh chào Ba tôi ngay. “À, Vĩnh Thọ phải không?”, Ba tôi cũng mừng rỡ lắm. Anh ngồi xuống và bắt đầu kể, không chờ đợi Ba tôi phải hỏi han: “Con lầm quá rồi Bác ơi! Con có tội! Con quá u mê! Bác ơi, con chính là người cương quyết trấn thủ Nha Trang và là một người trong đám tiên phong ra tận đèo rù rì nghênh đón bọn Vẹm vào! Con đáng chết!” Rồi anh tiếp tục kể, như thể Ba tôi là cái hồ chứa để anh trút xuống nổi lòng, mong cầu vơi nhẹ bớt những ray rứt và hối hận: “Ban đầu con vào làm việc cho Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa. Nhưng chỉ 3 tháng sau thôi, thưa Bác, là con đã thấy được bộ mặt thật của bọn Cộng Sản, và con quay qua góp ý, rồi phê bình, rồi chống đối! Kết cuộc chúng xiềng con vào chuồng cọp (phòng giam nhỏ xíu, chỉ đủ giam giữ 1 phạm nhân). Con chỉ được phép cho ra khỏi chuồng cọp vào những giờ giấc thẩm vấn mà thôi. Thay vì phải “phản tỉnh” thì con lại giận dữ chưởi bới tiếp tục nên lại bị cùm, rồi bị kéo lê kéo lết hết nhà tù biệt giam này đến nhà tù biệt giam khác, không một phút nghỉ ngơi! Cuối cùng, hai cái giò bị xiềng của con đã lúc nhúc giòi bọ, cơ hồ sắp phải cắt bỏ. Sau đó, con còn bị một cú tai biến mạch máu não tưởng đã đi theo ông bà, vì vậy chúng nó mới quyết định thả con ra vì con đã là người tàn phế rồi!”

Trong lần gặp gỡ này, Ba tôi chỉ lắng tai nghe anh Vĩnh Thọ nói chứ không hề phê phán hay góp ý, vì ông còn rất nghi ngại dè dặt. Ai là thù, ai là bạn của ta, thật khó mà có thể quyết đoán vội vàng trong không gian và thời gian này! “Bác ạ, con cho rằng muốn chống Cộng Sản thì chúng ta phải ở ngay trong lòng Cộng Sản, vì Cộng Sản nhìn từ xa xa thì rực rỡ như một con kỳ lân, dũng mãnh như một con sư tử. Hay nói cho có vần có điệu, chế độ Cộng Sản nhìn xa thì đẹp đẽ, nhìn gần thì chỉ là con chó ghẻ!”

Tôi nhớ mãi lời ví von cay đắng này của anh Vĩnh Thọ. Quả thật, anh Thọ đã là người hoàn toàn tàn phế khi được thả về! Áp huyết của anh cao đến đổi chúng tôi ai nấy đều lo sợ anh có thể ra đi bất cứ phút giây nào, và cơ thể anh suy nhược gần như toàn diện! Anh sống nương tựa người em trai còn độc thân ở một ngôi nhà nhỏ trên con đường Bắc Hải, gần Cư Xá Sĩ Quan Chí Hòa ngày xưa. Mẹ tôi nghe ai bày vẽ thức ăn hay món uống gì có thể giúp hạ áp huyết thì bà đều chính tay làm lấy rồi bắt chúng tôi đem đến cho anh, ước mong anh có thể kéo dài mạng sống. Nhưng rồi anh cũng phải ra đi! Tôi nhận được tin anh Vĩnh Thọ qua đời khi tôi đã định cư ở Canada. Giây phút nghe tin, tôi đứng lặng yên ở khung cửa sổ nhìn lên bầu trời xanh biếc đang trôi nhanh những đám mây trắng ngần như tuyết trắng, cầu nguyện cho linh hồn anh được an nghỉ trên đó, không còn phải trăn trở chống chỏi khổ sở với những ước mơ và lựa chọn quá hoang đường của anh nữa! Dù lựa chọn của anh đã quá sai lầm và hoang đường, nhưng tôi thật sự ngưỡng mộ giấc mơ của anh cùng với ý chí cương quyết, dứt khoát không phản bội lại những điều tốt đẹp mà anh đã ôm ấp. So với biết bao nhiêu người mà lựa chọn chỉ là “làm kẻ đứng bên lề”, đất nước thịnh hay suy, mất hay còn, dân tình no ấm hay lầm than, đó chẳng phải là chuyện của họ mà chỉ là chuyện-phải-lo của một thiểu số người cầm quyền mà thôi, thì sự chọn lựa với một thái độ nhập cuộc thật tích cực và kiên cường của người phi công này xứng đáng được sự tha thứ cũng như ngưỡng mộ của tất cả chúng ta.

Tôi ước ao bài hồi ký này sẽ đến được tận tay hai vị học huynh Phan và Trần để có thể khơi dậy lại được trong trái tim họ một chút gì tốt đẹp còn rơi rớt lại của ngày xưa: Một chút lòng yêu nước thương dân. Một chút lý tưởng tranh đấu để thực thi công bằng xã hội, động cơ khởi đầu sự lựa chọn của họ. Xin cám ơn tất cả những “Chọn Lựa” đầy vị tha và tốt đẹp những “Chọn Lựa” đã vun đắp và tô điểm hoàn hảo lịch sử dân tộc tôi.

Cao Đồng Phước Calgary, Canada

Monday, 16 April 2018

Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh khiến VN mất từ 10 Triệu Euro?
Click image for larger version

Name: 1.jpg
Views: 0
Size: 159.8 KB
ID: 1204801   Click image for larger version

Name: 2.jpg
Views: 0
Size: 154.9 KB
ID: 1204802   Click image for larger version

Name: 3.jpg
Views: 0
Size: 234.2 KB
ID: 1204803   Click image for larger version

Name: 4.jpg
Views: 0
Size: 125.8 KB
ID: 1204804  

Vietbf.com - Một nguồn tin từ Cộng Hòa Séc cho biết „ Việt Nam đã chuyển từ 10 đến 20 triệu Euro thông qua văn phòng MoneyGram của ông Nguyễn Hải Long trong khu chợ Sapa của người Việt tại Séc “, mà trước khi phiên tòa sắp xét xử nghi phạm mật vụ Việt Nam Nguyễn Hải Long diễn ra ở Berlin vào ngày 24.4.2018 tới đây.


Ông Đào Quốc Oai (bên trái) đã định cư tại Cộng Hòa Séc, một nhân vật bí hiểm đang được cảnh sát tìm kiếm


Giấy phép lái xe của ông Đào Quốc Oai được cảnh sát điều tra Cộng Hòa Séc lưu hình



Ông Nguyễn Hải Long làm việc tại văn phòng „Quang Minh“, với vỏ bọc chuyển tiền cho hãng MoneyGram được cho là đã đưa 10 đến 20 triệu Euro từ Việt Nam sang Cộng Hòa Séc ngay trước vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh tại Berlin.

Nguồn tin từ một chủ doanh nghiệp tại Séc cho biết thêm „ông Nguyễn Hải Long chỉ là một bình phong được dựng lên để đứng tên chủ cửa hàng chuyển tiền, người chủ thực sự là ông Đào Quốc Oai cậu của ông Long, người đã có thời gian sống tại thành phố Brno, thuộc Cộng Hòa Séc. Ngay sau khi vụ bắt cóc xẩy ra ông Oai đã lẩn trốn về Hải Phòng để tránh lực lượng cảnh sát điều tra Séc và Đức“.

Một nhân chứng hiện sống tại Đức chia sẻ „chính ông Đào Quốc Oai cách đây ít năm đã bị tòa án thành phố Leipzig, CHLB Đức đưa ra xét xử vì liên quan đến hoạt động của Mafia Việt Nam tại đây, nhưng vì bằng chứng chưa đủ nên không thể kết tội được ông ta. Có lẽ vì vẫn giữ mối quan hệ từ trước, nên vị luật sư bào chữa cho người cháu Nguyễn Hải Long lần này cũng được thuê từ thành phố Leipzig “.

Trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, một trong những nhiệm vụ của Nguyễn Hải Long là lo thuê các phương tiện di chuyển cho mật vụ Việt Nam tại châu Âu.

Đầu tiên là thuê chiếc xe BMW X5 màu ánh bạc từ ngày 18 đến 22.07.2017 tại cửa hàng cho thuê xe Bùi Hiếu ở Praha. Chiếc xe này đã được sử dụng ở Berlin để thực hiện các biện pháp theo dõi người tình Đỗ Minh Phương 26 tuổi của Trịnh Xuân Thanh, bám sát từ sân bay Tegel đến khách sạn Sheraton tại Berlin và điều nghiên địa điểm hiện trường để lên phương án.

Nguyễn Hải Long cũng thuê tại cửa hàng của Bùi Hiếu ở Praha một chiếc xe thứ hai từ ngày 20 đến 24.07.2017, mà nghi can Long đích thân lái đến Berlin trong ngày đầu tiên. Đó là chiếc xe VW Multivan T5 mà vào sáng Chủ Nhật 23.07. 2017 gần 11 giờ sáng Trịnh Xuân Thanh và người tình bị lôi kéo lên xe này bằng vũ lực.

Trái với những tin tức báo chí trước đây nói rằng nhiều nhân chứng nhìn thấy nghi can Nguyễn Hải Long có mặt ở Praha trong ngày 23.07.2017, ngày mà Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin, các nhân viên điều tra của Đức cho biết rõ nghi can Long có mặt tại Berlin trong ngày này, tuy nhiên không nói rõ nghi can Long có phải là người lái chiếc xe VWMultivan trong thời điểm bắt cóc Trịnh Xuân Thanh hay không? Nhưng ít nhất: „vào ngày 23.07.2017 tại Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin, bị cáo Long N. H. đã tiếp nhận chiếc xe chuyên chở dùng để bắt cóc và ông Long đã mang chiếc xe này về lại Praha“.

Trả chiếc xe bắt cóc cho chủ cửa hàng thuê xe Bùi Hiếu ngày 24.07.2017, thì ngay hôm sau Nguyễn Hải Long và ông cậu Đào Quốc Oai lại thuê mướn một chiếc xe thứ ba trong thời gian từ ngày 25 đến 27.07.2017. Đó là chiếc xe Mercedes Vito màu xanh đen.

Chiếc xe thứ ba: Mercedes Vito (Biển số:4SF-5888) do nghi can Trịnh Hải Long thuê cho ông Đào Quốc Oai hôm 25.7.2017 đi theo hành trình Praha - Brno – Bratislava.

Một người Việt đang kinh doanh trong khu chợ Sapa xác nhận „tôi đã gặp ông Nguyễn Hải Long đi cùng ông Đào Quốc Oai hôm 25.7.2017, họ tới cửa hàng thuê xe Bùi Hiếu tại khu chợ Sapa để mướn một chiếc xe Mercedes 9 chỗ màu sẫm, xe này có thể chở được rất nhiều người trên một quãng đường dài. Kể từ đó đến nay tôi không thấy ông Oai xuất hiện trở lại nữa“.

Điều đáng ngạc nhiên là cả 3 chiếc xe do Nguyễn Hải Long thuê cho mật vụ Việt Nam đều là xe Đức và đều có trang bị hệ thống định vị GPS, cho nên cảnh sát Đức rất dễ dàng điều tra ra chính xác lộ trình di chuyển của xe và cả ngày giờ đúng từng giây.

Đối chiếu hành trình ghi được trên thiết bị định vị GPS gắn trên xe, thấy lộ trình được chỉ rõ chuyến đi theo hướng Praha - Brno – Bratislava, có lẽ trên chiếc xe rất rộng này đã được chở theo „món hàng đặc biệt nào đó“ mà cơ quan cảnh sát điều tra Séc và Đức sẽ công bố trong thời gian ngắn tới đây.

Đặc biệt trùng hợp, ngay sau khi vụ bắt cóc xẩy ra, đài truyền hình trung ương Đức ZDF cho biết `` Trịnh Xuân Thanh bị chuyển về Việt Nam trên một cáng cứu thương trong một chuyến bay chở bệnh nhân và những nhân viên mật vụ ngụy trang thành người khiêng cáng cứu thương. Máy bay cất cánh nơi nào đó ở Đông Âu.``

Nguồn tin từ Séc cho biết thêm „có lẽ phía Việt Nam đã chuyển từ 10 đến 20 triệu Euro để chi cho trả cho toàn bộ chiến dịch bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh cũng như các khoản phí khác. Hiện nay cảnh sát Séc đang truy tìm ông Đào Quốc Oai, khi ông ta đặt chân trở lại đây chắc họ sẽ bắt ngay, tôi cũng được biết ông ấy đã trốn về Hải Phòng“.

Nguồn tin từ cảnh sát điều tra Đức cho biết, họ cũng đang có mối quan tâm đến nhân vật bí ẩn này và sẵn sàng làm rõ khi ông Oai quay trở lại châu Âu.

BÀI VIẾT CỦA NGUYỄN LƯƠNG CÓ NHỮNG ĐIỂM RẤT SAI SỰ THẬT....

1- Việt Khang khi ra tòa vc có nói: Lời của bản nhạc có chữ chống cộng là do hải ngọai thêm vào- VK không hề chống cộng và chỉ xin được về với v con. (Ngay tên Việt Khang và tên các bản nhạc cũng do Vũ Trực Seattle đặt cho VK có đúng không? )

2-Khi đến phi trường Los. VK trả lời là anh không có dự định gì cả chỉ tùy vào bề trên quyết định. (Chưa thấy Chúa, Phật ra tay mà chỉ thấy SBTN, TRÚC H, NAM LỘC ... đưa VK đi hát xin tiền với danh nghĩa cám ơn tỵ nạn giả mạo)

4- Nói rằng không có hình ảnh nào VK trực tiếp nhận tiền là cả vú lắp miệng tỵ nạn= Điển hình Bùi Phát trực tiếp đưa phong bì cho VK có ghi hình chiếu trên TV = Tại Houston có ghi hình VK chụp hình với từng người và đều có nhận phong bì tiền. (*Nếu tác giả nói VK không có nhận phong bì tại Philadelphia thì chỉ là nói dối vì VK đã nhận tiền trực tiếp từ nhiều nơi khác thì sao lại ở Philadelphia thì KHÔNG chứ?)

 3- Dù cho quyên tiền để làm gì đi nữa cũng nhứt quyết không nên dùng thùng tiền có dán CỜ VNCH = Vì cách thức đó là thủ đọan rất hạ cấp không thể chấp nhận= Bởi vì hàng triệu người người VIỆT đã đổ máu, hy sinh trên khắp chiến trường để bảo vệ Lá Cờ VNCH chỉ để cho các anh đem lá cờ VNCH ra xin tiền (chia 1 phần ) cho VIỆT KHANG là chính đáng sao các anh BTC???

5- Khi Trúc Hồ dẫn đàn em ra phi trường Los. đón Việt Khang thì hòan tòan không mang MỘT LÁ CỜ VNCH nào ra đón mà giờ sao lại dùng cờ VNCH ra xin tiền cho VK 1 phần??? Cho tới nay VK chưa có 1 chữ nào về lá cờ VNCH đúng không ? Ở vài nơi trình diễn VK có quấn lá cờ VNCH trên cổ là do AI ĐÓ QUẤN CHO VK- Chứ Việt Khang không tđộng quấn cờ VNCH lên cổ có đúng không Bà Con? VK cũng giống Đéo Cày vậy !!! Rất miễn cưỡng với cờ VNCH, chúng nó giả bỡm ờ với cờ VNCH để hốt đô la Mỹ vậy thôi mà Bà Con ./-TCL

======================

Bọn VC hèn mạt bỉ ổi hết chỗ nói! bẻ cong, tuyên truyền xám, xuyên tạc, bóp méo,rỉ tai là nghề của ác đảng!


NTN


Kính mời đồng hương an tâm đọc thư dưới đây:


Thư ngỏ của ban tổ chức chương trình Hạnh Ngộ

 Việt Khang tại Philadelphia

Thư ngỏ của ban tổ chức chương trình Hạnh Ngộ Việt Khang tại Philadelphia
SBTN nhận được thư ngỏ của ban tổ chức chương trình Hạnh Ngộ Việt Khang tại Philadelphia, tổ chức vào ngày 7 tháng 4, nhờ gởi đến quí vị đồng hương trên khắp Hoa Kỳ.
Sau đây là nội dung bức thư:
Kính gởi đến quý đồng hương Việt Nam trên khắp thế giới,
Mấy hôm nay, trên Facebook, có “một vài người” không biết lấy thông tin từ đâu mà viết ra rằng Trúc Hồ đã đưa Việt Khang về Philadelphia xin tiền đồng hương. “Một vài người” nói như thế là cố tình mạ lỵ, xúc phạm và coi thường công lao của ban tổ chức, và hơn 500 quan khách tham dự hôm Hạnh Ngộ Việt Khang (ngày 7 tháng 4) tại Philadelphia. Xin thay mặt ban tổ chức, cá nhân tôi, người chịu trách nhiệm mời Việt Khang và Nguyên Khang về ra mắt đồng hương tại Philadelphia thấy rất cần thiết để lên tiếng cho rộng đường dư luận, qua những điểm chính dưới đây:
1, Việt Khang và Nguyên Khang qua Philadelphia là do lời mời chính thức và trực tiếp của ban tổ chức, không qua một trung gian nào. Mục đích của đêm Hạnh Ngộ Việt Khang tại Philadelphia là tạo cơ hội cho Việt Khang đến cảm ơn đồng hương đã ủng hộ và vận động cho anh thoát án tù và đến đất tự do. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Vùng Philadelphia và Phụ Cận là đơn vị đứng ra đảm nhận công việc tổ chức này, đã hoàn thành trách nhiệm giao phó và thành công mỹ mãn.
2, Vì tổ chức trong nhà hàng sang trọng cho hơn 500 thực khách nên chi phí rất cao. Tiền thù lao, vé máy bay, khách sạn, tiền ăn, di chuyển, cho hai ca nhạc sĩ ban tổ chức đã thanh toán đủ từ số tiền bán đấu giá và tiền ủng hộ của quan khách.
3, Trong lời phát biểu của ông Trưởng Ban Tổ Chức, Dược Sĩ Nguyễn Đức Nhiệm, có nói rất rõ: Số tiền còn dư sau khi trừ tất cả các chi phí, sẽ dùng trong 3 mục đích: giúp cho ban tổ chức diễn hành ngày Văn Hóa Việt Nam tại New York, gởi về VN giúp cho những nhà tranh đấu cho dân chủ, chi phí cho những chương trình đấu tranh chống văn hóa vận của cộng sản và những dịp như 30/4 tại Philadelphia trong tương lai….
4, Tất cả những mạnh thường quân giúp cho chương trình hôm đó nếu muốn ban tổ chức nêu tên cảm ơn thì ghi vào sổ lưu niệm. Những ân nhân nặc danh muốn đóng góp thì bỏ tiền vào thùng. Thùng tiền có dán cờ vàng là tài sản của Cộng Đồng Người Việt vùng Philadelphia, đã dùng trong suốt bao nhiêu năm trong tất cả các dịp lễ hội, để những nhà hảo tâm bỏ tiền đóng góp cho các chi phí chứ không chỉ dành riêng cho hôm 7 tháng 4. Ban Tổ chức không có một lời kêu gọi nào cho đồng hương giúp tiền riêng cho Việt Khang trong suốt chương trình. Chính Việt Khang cũng không hề đi xin tiền ai, không có một hình ảnh nào ghi lại là Việt Khang trực tiếp nhận tiền của một ân nhân nào.
5, Tất cả những lời phát biểu, và hình ảnh được ghi lại trong suốt 6 giờ hôm 7 tháng 4 là bằng chứng rõ ràng và trung thực nhất. Ai muốn biết rõ thì theo dõi các thông tin này. Cố tình xuyên tạc, bịa đặt, ác ý và có ý đồ chia rẽ Cộng Đồng là những hành động không chấp nhận được trong lúc chúng ta rất cần sự đoàn kết để thêm sức mạnh chống lại kẻ thù Hà Nội và bọn xâm lược Bắc Kinh.
Khi ban tổ chức giao cho tôi trách nhiệm liên lạc và mời hai ca nhạc sĩ Việt Khang, Nguyên Khang về Phildelphia, tôi chỉ liên lạc trực tiếp với hai em, không qua bất cứ một trung gian nào. Quyết định về tham dự chương trình Hạnh Ngộ Việt Khang là do hai em tự ý, không vì sự xúi dục, áp lực hay bất cứ một chỉ đạo của cá nhân hay tập thể nào. Tôi chưa quen biết Anh Trúc Hồ và cũng không hề liên lạc với anh ấy vì không có nhu cầu. Ai nói Trúc Hồ là đạo diễn chính trong đêm Hạnh Ngộ Việt Khang tại Philadelphia là cố tình bóp méo sự thật, phỉ báng và coi thường công lao của hơn 10 anh em chúng tôi trong ban tổ chức đã cùng nhau làm việc vất vả trong hơn 6 tuần lễ.
Khi ở trong nước và lúc còn ngồi tù cộng sản, Việt Khang đã chứng tỏ cho cả thế giới biết anh là người trẻ dám dấn thân, quyết hy sinh thân mình, đấu tranh cho tự do dân chủ, cho sự toàn vẹn lãnh thổ và cho một tương lai nước Việt Nam tươi sáng. Hàng triệu người Việt hải ngoại đã đồng hành cùng anh, áp lực nhà cầm quyền Hà Nội phải thả anh ra khỏi tù. Ngọn lửa đấu tranh của Việt Khang nhen nhúm từ trong nước đem ra hải ngoại làm bùng cháy lên phong trào đấu tranh bừng bừng khí thế trên khắp các thành phố lớn ở Hoa Kỳ. Nếu hình ảnh Việt Khang xấu xa như một ngài người có dụng ý xấu thêu dệt thì hàng chục ngàn người đồng hương tại Houston, Bắc Cali, Nam Cali, Utah, Oregon, Seatle, Florida và nay mai tại DC…không có mắt nhận thức hay suy xét sao.
Thay mặt cho ban tổ chức  ngày Hội Ngộ Việt Khang tại Philadelphia hôm 7/4, tôi xin thành thật cảm tạ quý đồng hương đã đến tham dự đông đủ, ủng hộ tinh thần nhà tranh đấu trẻ. Cá nhân tôi cũng như quý thân hữu rất lấy làm hãnh diện được tiếp tay với ban tổ chức, tiếp sức với Việt Khang, giữ cho ngọn lửa đấu tranh, hy vọng sẽ cháy sáng mãi cho đến ngày đất nước Việt Nam được hoàn toàn tự do, dân chủ và nhân quyền.
Thành thật cảm ơn tất cả quý vị.
Thông báo này được phổ biến với sự đồng ý của anh Trưởng Ban Tổ Chức, Dược Sĩ Nguyễn Đức Nhiệm
Philadelphia ngày 12/4/2018
Nguyên Lương

Sunday, 15 April 2018

VIỆT CỘNG LIẾM DÁI NGA VÀ DỌA MỸ NHƯ VẦY MÀ MỸ VẪN CỨ VE VÃN VC CÓ PHẢI MỸ HƠI ĐẦN KHÔNG ??? VC KHOE CÓ S-300 SẼ HẠ HẾT HỎA TIỄN MỸ CÓ DÁM CHƠI THIỆT KHÔNG VC???./-TCL

Thiếu tướng VN có nhận xét đầy chú ý về chiến thắng của Nga và Syria
Click image for larger version

Name: photo-1-1523756372942954397310.jpg
Views: 0
Size: 73.0 KB
ID: 1204509  

Có thể nói sau mnà tấn công Syria đầy mờ nhạt của Mỹ và đồng minh thì chiến thắng ban đầu đang thuộc về Nga và Syria. Bởi trong bối cảnh này hoàn toàn dễ hiểu khi họ đã đánh chặn được khá nhiều tên lửa hành trình. Những liệu có đúng đó là sự thực hay không thì chỉ có bản thân họ mới biết. Tuy nhiên trong nhận định mới đây của 1 thiếu tướng VN đã cho thấy chiến thắng đã thuộc về Nga và Syria.
Hai bên đều có cái lý của mình

Sáng 14/4/2018, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ra lệnh cho quân đội Mỹ tiến công tên lửa vào Syria từ tàu chiến, máy bay. Anh và Pháp cũng điều máy bay chiến đấu tham gia phóng tên lửa. Trong đó, Mỹ dùng 3 tàu chiến và các máy bay; Anh dùng 4 máy bay; Pháp dùng 2 máy bay. Theo thông báo của Bộ quốc phòng Nga quân đội Syria đã bắn rơi 71/103 tên lửa của đồng minh.

Tuy nhiên phía Mỹ và Anh, Pháp cũng ca ngợi kết quả của cuộc tiến công là rất tốt. Hai bên đã, đang lên tiếng về kết quả cuộc tiến công.

Tổng thống Donald Trump đã ca ngợi cuộc không kích của liên quân Mỹ, Anh, Pháp diễn ra vào rạng sáng nay 14/4 là "không thể có kết quả tốt hơn".Trên Twitter, Tổng thống Trump viết: "Một cuộc tấn công được tiến hành một cách hoàn hảo tối qua. Cám ơn Pháp và Anh vì sự hiểu biết và sức mạnh quân sự của họ. Không thể có một kết quả tốt hơn. Nhiệm vụ đã hoàn thành!"

Ngoại trưởng Pháp Jean-Yves Le Drian thông báo: các cuộc không kích nhằm vào những kho vũ khí hóa học của Syria đã trúng mục tiêu. "Mục tiêu là nhằm phá hủy các kho vũ khí hóa học bí mật của chính quyền Tổng thống Syria Bashar al-Assad. Mục tiêu đã đạt được".
Nga và Syria khẳng định, cuộc tấn công của Mỹ và đồng minh đã bị bẻ gẫy

Đáp lại tuyên bố của Mỹ và đồng minh, Tổng thống Syria Bashar al-Assad khẳng định, cuộc tấn công đã thất bại, và "phương Tây mất kiểm soát tình hình khu vực".

Cục trưởng Cục tác chiến Bộ Tổng tham mưu quân đội Nga, Thượng tướng Sergei Rudskoi khẳng định, lực lượng phòng không Syria đã đánh chặn được 71 trong số 103 tên lửa của Mỹ và các nước đồng minh.

Trên các kênh truyền hình cho thấy ngay sau cuộc không kích kết thúc, hàng trăm người Syria đã đổ xuống đường ăn mừng tại thủ đô Damascus.

Khi Nga tuyên bố Syria đánh chặn thành công 2/3 số tên lửa của Mỹ và đồng minh, Washington cũng không đưa ra những lý lẽ phản bác.

Theo các nguồn tin của Nga, cho đến nay, danh sách các cơ sở của Syria bị tấn công được ghi nhận gồm:

Trụ sở Vệ binh Cộng hòa (Damascus), cơ sở phòng không Kasjoon (Damascus), sân bay Mezza (Damascus), sân bay Ad Dumeir (Đông Ghouta), trung tâm khoa học và quân sự ở Barza (vùng Damascus), trụ sở của Trung tâm Khoa học ở Jamraya ở ngoại ô thành phố Damascus

Ngoài ra còn có một loạt đơn vị quân đội Syria bị tấn công như Tiểu đoàn đặc nhiệm 41 (ngoại ô Damascus), các đơn vị quân đội ở Kalamun (ngoại ô phía Bắc của Damascus), cơ sở quân sự ở Kiswa (một vùng ngoại ô của Damascus) và kho quân sự ở Homs.

Khu vực trụ sở chính phủ ở Damascus và dinh tổng thống không bị thiệt hại sau cuộc tấn công.

Tuy nhiên, thống kê của truyền thông Nhà nước Syria, đến thời điểm này cuộc tấn công của Mỹ và đồng minh gây thiệt hại cho Syria là: Làm bị thương ba người, Một vài hình ảnh các nhà kho trống trải bị phá hoại.

MỤC ĐÍCH của Mỹ và đồng minh trong cuộc không kích Syria là gì?

- Vẫn tiếp tục các biện pháp quân sự nhằm làm sụp đổ chính quyền Tổng thống Assad.

- Tiếp tục các biện pháp nhằm chống phá cô lập Nga sau khi Putin thắng cử. Anh đã đổ lỗi cho Nga trong vụ hai bố con người Nga tại Anh bị đầu độc, mặc dù chưa có bằng chứng điều tra, Anh, Mỹ và hàng loạt nước phương Tây đã đồng loạt trục xuất các nhà ngoại giao của Nga.

Vụ chất độc hoá học ở Syria đang điều tra chưa có kết quả họ đã đổ vấy cho Syria, mặc dù Nga phản đối cho là phe đối lập dàn dựng, chắc thực tế như vậy, họ vẫn tấn công nhằm cản trở việc điều tra. Cuộc tiến công còn nhằm xem xét mối quan hệ, khả năng ủng hộ, bảo vệ Syria và tổng thống Assad của Nga và Putin.

Hai ngày trước cuộc tấn công của Mỹ và đồng minh, cố vấn của Tổng thống Syria, bà Bouthaina Shaaban tuyên bố trước cộng đồng quốc tế, rằng sự phối hợp giữa Nga, Syria,Iran khiến phương Tây lo sợ.

"Chúng tôi không sợ chiến tranh và sẵn sàng đối phó nếu điều đó xảy ra. Tình huống chiến tranh đã thay đổi theo hướng có lợi cho Damascus, và hôm nay chúng tôi đang trong tình trạng tốt hơn so với trước kia", bà Shaaban nói.

- Kiểm chứng hệ thống phòng không của Nga và khả năng ứng biến với cuộc tấn công của quân đội Syria, đây là mục tiêu quan trọng của liên quân Mỹ, Anh, Pháp trong hành động quân sự diễn ra vào sáng 14/4.

Hãy nghe Thượng tướng Nga Sergei Rudskoi, sẽ thấy, hàm ý sâu xa của cuộc tấn công này:

"Kết quả đánh chặn cho thấy sự hiệu quả của các hệ thống vũ khí đang hoạt động ở Syria và kỹ năng xuất sắc của các chiến binh Syria được giới chuyên gia Nga đào tạo. Nga đã khôi phục hoàn toàn khả năng phòng không của Syria trong 18 tháng qua và hiện Moscow vẫn tiếp tục cải thiện năng lực này cho Damascus".

Cục trưởng Cục tác chiến Bộ Tổng tham mưu quân đội Nga nói, đồng thời cho biết lực lượng phòng không Nga ở Syria thậm chí không khai hỏa khi Mỹ, Anh, Pháp đồng loạt tấn công.

Các hệ thống phòng không của Syria cơ bản gồm các loại vũ khí được sản xuất từ thời Liên Xô trước đây, đã đánh chặn thành công phần lớn số tên lửa được 3 nước phóng từ trên biển và trên không vào lãnh thổ Damascus. Nếu được trang bị S-300, S-400 thì không một tên lửa nào của Mỹ, Anh, Pháp chạy thoát.

Tuy nhiên, dựa vào các mục tiêu không kích của Mỹ, các chuyên gia quân sự Trung Đông khẳng định, nhiều khả năng quân đội Mỹ và đồng minh cũng đã giới hạn quy mô tấn công, tránh hoàn toàn khu vực đóng quân của Nga trên lãnh thổ Syria. Đây cũng nhằm hạn chế sự phản ứng của Nga, tránh một cuộc cung đột quân sự trực tiếp giữa Mỹ cùng phương Tây với Nga.

Đó cũng có thể là lý do trước thời điểm Mỹ tấn công, một số máy bay quân sự của Syria đã được chuyển đến căn cứ không quân Hmeymim dưới sự bảo vệ của tên lửa phòng không của Nga.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis cho biết, so với cuộc tấn công đầu tháng 4/2017, Mỹ đã sử dụng gấp đôi số tên lửa trong cuộc không kích lần này.

Ông Mattis cũng khẳng định "hiện tại đây là vụ tấn công một lần" nhưng không loại trừ khả năng sẽ có thêm các cuộc tấn công nữa". Tuyên bố của người đứng đầu Lầu Năm góc cho thấy rất nhiều hàm ý, họ chưa biết hết khả năng phòng không của Nga, vì Nga chưa tham chiến. Mọi khả năng tiếp theo còn phức tạp.

- Xem sự phản ứng của Hội đồng bảo an Liên hợp quốc, của dư luận quốc tế để Mỹ có thể có những bước đi nguy hiểm hơn.

Thực tế Mỹ phớt lờ Thường trực HĐBALHQ, Nga phản đối, Trung Quốc chỉ ra tuyên bố đề nghị dừng lại không gây xung đột, giải quyết bằng biện pháp hoà bình chứ không dám lên tiếng phản đối Mỹ. Thường trục HĐBA và HĐBA đã bị Mỹ cùng Anh, Pháp vô hiệu hoá.

- Xem phản ứng của Quốc hội Mỹ, là dịp để kiểm tra uy tín của Tổng thống Mỹ quyết định tấn công mà chưa có sự chấp thuận của Quốc hội, trong điều kiện Đảng Cộng hoà chiếm đa số tại cả Thượng viện và Hạ viện
Việc bắn rơi 71/103 tên lửa của Mỹ, Anh, Pháp do phía Nga và Syria đưa ra có căn cứ, bởi vì không thấy hai bên đưa ra các hình ảnh về sự phá hoại các cơ sở do tên lửa gây ra mà chỉ mấy nhà kho như nhà hoang thôi.

Tuy vậy, việc vô hiệu hoá 2/3 số tên lửa phóng vào Syria có thể là kết quả kết hợp giữa bắn hạ và làm mất tín hiệu GPS dẫn đường cho tên lửa của Mỹ, Anh, Pháp như Nga đã tuyên bố trước đó, làm cho tên lửa tự rơi dọc đường hoặc lệch mục tiêu. Đây là bằng chứng cho sự thành công của Nga.

Hệ thống phòng không của Nga còn có tên lửa S-300, S-400 chưa tham chiến. Lực lượng phòng không của Nga rất mạnh, rất tin cậy, cả thế giới đã thấy.

Dường như vụ tấn công Syria cũng là một thất bại của Liên hợp quốc, vì bị Mỹ phớt lờ, còn lôi kéo được Anh và Pháp theo đuôi, Trung Quốc im lặng.

Việt Nam chúng ta cũng đã có tên lửa S-300
và chúng ta có niềm tin vào chính nghĩa, vào khả năng bảo vệ Tổ quốc của mình, nhưng vẫn phải luôn đề cao cảnh giác, thường xuyên chăm lo củng cố quốc phòng, sẵn sàng đánh bại bất cứ kẻ nào dám xâm lược nước ta.

Thiếu tướng Hoàng Kiền - Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân nguyên là thầy giáo cấp hai huyện Giao Thủy tỉnh Nam Định, chiến sỹ Trường Sơn, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn Công binh Hải quân 83, nguyên Tư lệnh Binh chủng Công binh và nguyên Giám đốc Ban Quản lý Dự án đường tuần tra Biên giới (gọi tắt là Ban QLDA 47).

THU HẰNG PHÁT NGÔN "QUAN NGẠI CON KU VIỆT CỘNG"./-TCL

VC ám chỉ chống Mỹ đánh Syria?
 

 
 
VBF-VC vừa qua có phát ngôn theo đó thì hàm ý không muốn Mỹ đánh Syria. Dù không muốn nói thẳng nhưng cũng khá sát rằng không muốn bạo lựa đe dọa người dân nơi đây. Có mâu thuẫn hay bất đồng cần phải giải quyết qua LHQ.
Việt Nam quan ngại trước tình hình hiện nay tại Syria và phản đối việc sử dụng vũ lực đe dọa cuộc sống của người dân vô tội cũng như hòa bình, ổn định tại khu vực.



Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng

Về phản ứng của Việt Nam trước những diễn biến mới hiện nay ở Syria, ngày 15/4/2018, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng cho biết: “Việt Nam quan ngại trước tình hình hiện nay tại Syria và phản đối việc sử dụng vũ lực đe dọa cuộc sống của người dân vô tội cũng như hòa bình, ổn định tại khu vực”.

“Chúng tôi cho rằng mọi xung đột và bất đồng phải được giải quyết thông qua các biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, đặc biệt là Hiến chương Liên hợp quốc, trên nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền của các quốc gia. Công ước của Liên hợp quốc về cấm vũ khí hóa học phải được triệt để tuân thủ”.

Trước tình hình căng thẳng tại Syria những ngày gần đây, Cục Lãnh sự - Bộ Ngoại giao khuyến cáo công dân Việt Nam không nên đến Syria hoặc các khu vực lân cận (có thể bị ảnh hưởng) trong thời gian này cho đến khi tình hình ổn định trở lại để tránh những nguy hiểm, rủi ro đáng tiếc có thể xảy ra.

BỌN NẦY VÀ ĐỒNG BỌN ĐỀU RÊN RỈ LÀ BỊ CHỤP MŨ GIỐNG NHƯ TRÚC HỒ , TRÚC GIANG TRƯƠNG VĨNH NGHĨNH VẬY./-TCL

Le-Duy Quy

Đại Tá Đinh Văn Đệ - NHỮNG KẺ ĂN CƠM QUỐC GIA THỜ MA CỘNG SẢN NGÀY ẤY, BAY GIỜ RA SAO?



 Đại Tá Đinh Văn Đệ
Một trong những lý do quốc gia Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ chính là đã có quá nhiều con Ong chui vào tay áo và một trong số đó là Đinh Văn Đệ nguyên Tỉnh Trưởng Tỉnh Bình Thuận.
Sinh năm 1924, vào năm 1963 Đệ đã là Trung Tá Thị Trưởng Đà Lạt rồi được bổ nhiệm làm Tỉnh Trưởng Tuyên Đức.
Sau đảo chánh, hắn được thăng Đại Tá và thuyên chuyển về làm Tỉnh Trưởng Bình Thuận.
Chính trong thời gian này, Đệ lọt vào tầm ngắm của Việt Cộng và chúng cử tên Chín Mẫn (bí danh) tiếp cận, lôi kéo, dụ dỗ nhân vật mà theo bọn chúng là "có khả năng chui sâu, leo cao".
Năm 1969, lúc Đệ đã chấp nhận làm một điệp viên nằm vùng cho Việt Cộng thì hắn trúng cử Dân Biểu Hạ Nghị Viện và được bầu giữ chức Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Phòng Hạ Viện (than ôi !)
Với chức vụ như thế, hắn có quyền đòi hỏi những Tướng lãnh và giới chức quân sự cung cấp những bí mật quân sự - quốc phòng, những kế hoạch chiến lược - chiến thuật cho hắn biết. Tất cả tin tức quan trọng được cung cấp, Đệ đều báo cho tên trùm tình báo Việt Cộng Cao Đăng Chiếm trong Cục R.
Vài "chiến công" của Đệ: Sau khi Tỉnh Phước Long thất thủ vào năm 1974, Việt Cộng muốn biết QL VNCH có điều động quân đội tái chiếm hay không. Tên Đệ đã dò hỏi nhiều người có trách nhiệm và đây là báo cáo của hắn: "Không có chuyện tái chiếm Phước Long vì QL VNCH không còn đủ quân để làm việc đó. Nhưng một Chuẩn Tướng đã cho tôi biết vài ngày nữa Không Quân sẽ dội bom Lộc Ninh". Từ nguồn tin của Đệ, Việt Cộng đã nhanh chân chạy ra khỏi nội thị Lộc Ninh, tránh được trận không kích sau đó 3 ngày.
Lúc miền Nam nguy ngập, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thành lập phái đoàn đi Hoa Kỳ vận động viện trợ và với cương vị đang nắm giữ, Đệ phải có tên trong danh sách phái đoàn.
Bề ngoài hắn tỏ vẻ sốt sắng vì công việc nhưng lại bí mật "than thở có dụng ý" với các quan chức Hoa Kỳ rằng quân đội đã sa sút tinh thần không muốn chiến đấu nữa, miền Nam không còn hy vọng cứu vãn!

Kết quả như ta đã biết, Hoa Kỳ từ chối nguồn quân viện, đưa VNCH vào tình thế không còn bất cứ tia hy vọng nào và đành ngậm ngùi buông súng trong Tháng Tư Đen...
ST FB
 
Bài viết của Trúc Giang
Trong cuộc chiến tranh bảo vệ tự do dân chủ của Việt Nam Cộng Hoà, cái nhức nhối nhất là chỗ nào cũng có bọn VC nằm vùng, chúng tràn lan trong các tổ chức chính quyền, các cơ quan truyền thông, văn nghệ, tôn giáo, sinh viên học sinh… 
Trong các tổ chức chính quyền, từ Bộ Quốc Phòng, Bộ Tổng Tham Mưu, Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo, Tổng Nha Cảnh Sát, Quốc Hội, và ngay cả trong Dinh Độc Lập cũng có VC nằm vùng. Bọn nầy ẩn nấp dưới hàng trăm hàng ngàn bộ mặt, muôn hình vạn trạng, đánh phá miền Nam, từ công khai hợp pháp, đến bí mật dưới muôn ngàn hình thức. Độc hại nhất là bọn ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản. 
Ngày nay, trong cuộc đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ của các cộng đồng tỵ nạn Cộng Sản hải ngoại, cũng không tránh khỏi bọn nầy. Ở thế kỷ 21, kỹ thuật đánh phá tinh vi hơn, nhất là lợi dụng các thứ tự do, công khai và hợp pháp để đánh phá. 
Phạm vi hoạt động của Việt Cộng 
Thời nào cũng vậy, bài bản của phạm vi hoạt động cũng giống nhau. Đó ví như một vòng tròn có ba phần: 
Phần trung tâm, là do cán bộ đảng viên thực hiện. 
Phần thứ hai của vòng tròn, nối tiếp bên ngoài trung tâm, là những tổ chức được thành lập, do liên minh, liên kết, trong đó cán bộ đảng viên nắm phần lãnh đạo, chỉ huy, và đa số các thành phần quần chúng tham gia là không Cộng Sản. Đó là những “Mặt Trận”, như Mặt Trận Việt Minh, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, Mặt Trận Tổ Quốc…
Phần ngoài cùng của vòng tròn, là những tổ chức quần chúng không cộng sản, nhưng thân cộng, bị VC len lỏi bên trong, giật dây, tác động. Đó là những “Phong Trào”, như: 
Phong trào hoà bình (chống chiến tranh, phản chiến), Phong trào chống tham nhũng, Phong trào Nhân dân cứu đói, Phong trào bảo vệ phụ nữ, Phong trào bảo vệ văn hoá dân tộc, Phong trào đòi thi hành Hiệp định Paris, Lực lượng quốc gia tiến bộ, Thành phần thứ ba… 
2* Những tên Việt Cộng nằm vùng 
2.1. Nhà văn nhà báo Việt Cộng nằm vùng 
Cuối năm 1957, dưới thời tỉnh trưởng Nguyễn Trân, một mẻ lưới của cảnh sát Định Tường tung ra, bắt giữ những ký giả đem về giam tại Mỷ Tho, gồm có những người nằm vùng trong những tờ báo như sau: 
Triệu Công Minh (báo Tiếng Dội), Lương Ngọc (Trời Nam), Nam Thanh (Lẻ Sống), Đồng Văn Nam, Phương Ngọc, Phan Ba (Buổi Sáng), Nguyễn Bảo Hoá (Ánh Sáng), vợ Nguyễn Bảo Hoá là dược sĩ Mã Thị Chu (Tiếng Chuông), LS Nguyễn Văn Diệp, đạo diễn Lê Dân, Mai Thế Đông (giám đốc cải lương). 
Nguyễn Trân tổ chức tranh luận công khai tại rạp hát Viễn Trường, Mỷ Tho, nếu nhận CNCS là sai và ăn năn hối cải thì được thả ra. Sau khi được thả, toàn bộ dông tuốt vô bưng, xem như Nguyễn Trân thả cọp về rừng. 
2.2. Truy lùng Việt Cộng 
Sau cuộc truy lùng trong các báo nêu trên, chính quyền bắt giam hàng loạt cán bộ nằm vùng cấp thành ủy, như GS Nguyễn Văn Chì, Lê Văn Chí, Trần Văn Hanh, Nguyễn Trường Cữu, Cổ Tấn Lương, Bùi Đức Thịnh, bà Bình Minh, đa số là giáo sư tư thục. 
2.3. Việt Cộng nằm vùng, nhà văn Vũ Hạnh 
Vũ Hạnh tên thật là Nguyễn Đức Dũng sinh năm 1926 tại Quảng Nam. Cán bộ văn hoá khu ủy Sài Gòn-Gia Định, hoạt động công khai đơn tuyến ở nội thành Sài Gòn. 
Nhà văn Vũ Hạnh tại hội trường A trường Đại học An Giang đêm 17/03/2006. 
Trước 1975, Vũ Hạnh bị bắt 5 lần, nhưng lần nào cũng có người bảo lãnh cho ra. Người bảo lãnh Vũ Hạnh sau cùng, là LM Thanh Lãng, Chủ tịch Hội Văn Bút. 
Sau ngày 30-4-1975, Vũ Hạnh giữ chức Chủ tịch Hội Nhà Văn TP/SG. Vũ Hạnh mang súng kè kè bên hông, thì bị thi sĩ Hoàng Anh Tuấn, nửa đùa nửa thật bảo: “Anh em văn nghệ sĩ chỉ quen càm bút chư có biết chơi súng đau”. 
Nhưng mấy tháng sau, ông lắc đầu nói nhỏ “Totalement décu” (hoàn toàn bị lừa). Với chức vụ Chủ tịch Hội Nhà Văn, chẳng có quyền hành và quyền lợi gì, coi bộ đời sống thời bao cấp gặp nhiều khó khăn. Ít lâu sau, nghe nói có một nhà giàu cộng tác để Vũ Hạnh mở ra một gánh hát cải lương, nhưng sau đó dẹp tiệm. Vũ Hạnh lại tìm người có vốn mở xưởng làm xà bong, nhưng cũng không khá vì thiếu nguyên liệu. 
Ít lâu sau nữa, một trong những người bạn cho biết, Vũ Hạnh đang tìm đường dây cho con vượt biên, nhưng bạn bè chả ai dám giúp đở vì sợ cái bản chất phản bội của tên nằm vùng. 
2.4. Những tờ báo của Việt Cộng và có Việt Cộng nằm vùng 
2.4.1. Tờ Tin Văn 
Báo nhà nước đưa tin như sau: 
“Đầu năm 1966, đảng ủy giao cho cán bộ Vũ Hạnh đang hoạt động trong “vùng bị tạm chiếm”, ngụy trang dưới chiêu bài “bảo vệ văn hoá”, xin phép cho ra tờ Tin Văn, chủ trương chống văn hoá đồi trụy, chống văn hoá ngoại lai đầu độc thanh niên. 
Tờ báo được các cán bộ ta chỉ đạo, đứng đầu là đồng chí Trần Bạch Đằng, Ủy viên thường trực Thành Ủy SG-GĐ, lãnh đạo tuyên huấn, mặt trận, trí vận, Hoa vận, và thanh niên (bao gồm sinh viên và học sinh). 
Chủ nhiệm tờ Tin Văn là Nguyễn Mạnh Lương. Một số nhà văn cộng tác như Lữ Phương, Hồng Cúc, Nguyễn Hữu Ba, Vũ Hạnh. Toà soạn đặt trong một ngôi chùa”. 
Sau 1975, Vũ Hạnh viết như sau: “Tuần báo Tin Văn, với những bài phê bình vạch mặt những tên xung kích chống cách mạng, qua các tác phẩm đồi trụy, phản động, đã tạo ra một phong trào quần chúng sôi nổi. Ngụy quyền hoang mang nên tìm cách phản kích. Chúng trắng trợn cho tên Chu Tử, tay sai của Sở Công An và Phủ Đặc Ủy TW Tình Báo ngụy, bắt đầu một chiến dịch đả kích tôi, tố cáo tôi là “VC nằm vùng”, và liên tiếp trong nhiều số báo như vậy, y đã “vu khống tôi” cốt làm cho những người tham gia phong trào sợ hãi. Lúc đó, đảng ủy văn hoá và thường vụ khu ủy, động viên, chăm sóc và giúp đở tôi về vật chất lẫn tinh thần, thông qua vợ tôi. Mở đường dây liên lạc mới, tôi trực tiếp nhận sự chỉ đạo của đảng.” (Trích từ Vũ Hạnh: Trui rèn trong lửa đỏ, trang 179). 
Tên VC láu cá nầy là “VC chính cống”, thật sự nằm vùng, mà nhảy lên như đỉa phải vôi, khi bị Chu Tử vạch mặt là “VC nằm vùng”, rồi lại nói là “bị vu khống”. Bọn nằm vùng luôn luôn có phản ứng như thế! 
2.4.2. Hai tờ báo có Việt Cộng nằm vùng 
1. Tờ Đại Dân Tộc 
Chủ nhiệm: Võ Long Triều 
Tổng thư ký: Hồ Ngọc Nhuận 
VC nằm vùng là: Hồ Ngọc Nhuận và Huỳnh Bá Thành (hoạ sĩ Ớt) 
2. Tờ Điện Tín 
Chủ bút Hồ Ngọc Nhuận 
Chủ nhiệm: cựu đại tá, cựu nghị sĩ Hồng Sơn Đông 
Chủ bút: Hồ Ngọc Nhuận 
2 VC nằm vùng là: Hồ Ngọc Nhuận và Huỳnh Bá Thành (họa sĩ Ớt) 
2.4.3. Nói về tờ Tin Sáng 

Báo Tin Sáng có 3 thời kỳ: 
1. Tin Sáng cũ trước năm 1973 
2. Tin Sáng lậu từ 1973 đến 1975 
3. Tin Sáng bộ mới từ ngày 10-8-1975 đến 1-7-1981 
Tin Sáng cũ trước 1973. Toà sọan ở số 124 đường Lê Lai, Q.1. do nhóm dân biểu đối lập, thân cộng và VC nằm vùng, như: Ngô Công Đức, Hồ Ngọc Nhuận, Lý Chánh Trung, Dương Văn Ba, có cán bộ VC nằm vùng nhưng giữ chức vụ khiêm tốn. 
Trên tờ báo có 50 bài viết của LM Nguyễn Ngọc Lan, chửi Mỹ, chửi VNCH và chống chiến tranh. Tin Sáng là nơi kích động các cuộc biểu tình của nhóm SV/VC nằm vùng Huỳnh Tấn Mẫm. Tòa soạn bị đốt và có truyền đơn “Đồng bào quyết đập chết những tên VC nằm vùng Ngô Công Đức và Hồ Ngọc Nhuận. Quần chúng rất phẩn nộ trước hành động đâm sau lưng chiến của dân biểu tay sai VC Ngô Công Đức và Hồ Ngọc Nhuận”. 
Tin Sáng sau 1975. 
Trần Văn Giàu nhận xét: “Các anh làm báo CS hơn CS”. Alain Ruscio ghi lại trong cuốn Vivre au Vietnam như sau: “Không ai nói ngọt hơn Lý Chánh Trung được. Mặc dù trong thâm tâm họ biết là họ đang nói dối, đang đóng kịch. Nhưng điều quan trọng là lời nói đã phát ra thì không thu lại được”. Đó là những tiếng chửi rất nặng nề của trí thức đối với trí thức. Không biết bọn nằm vùng nầy có hiểu và cảm thấy nhục nhã hay không? 

Ngô Công Đức cũng đã sáng mắt ra, trước khi chết cũng để lại chúc thơ bộc bạch phân trần đôi điều, nhưng quá muộn. Nói chung, những tên VC nằm vùng đã mở mắt ra, và té ngửa hết, nhưng đã muộn cho một cuộc đời. 
Tại sao Tin Sáng sống được 5 năm dưới chế độ Cộng Sản? 
Thứ nhất, báo Tin Sáng nịnh bợ VC hơn báo VC. 
Thứ hai, Võ Văn Kiệt nhận thấy người dân miền Nam còn căm thù VC. Từ đổi tiền, đuổi đi kinh tế mới, cải tạo thương nghiệp, xếp hàng mua gạo, ăn độn, chồng, con, cha mẹ của đa số bị tù cải tạo. Người dân chưa thấy cái “ưu việt” của XHCN như tuyên truyền. Trong khi đó, báo Sài Gòn GP thì còn non trẻ, chờ cho đến khi thành lập tờ Thanh Niên, nói theo giọng điệu o bế người dân, trình diễn màn lừa bịp, là “nói thẳng, nói thật”…, vì thế Võ Văn Kiệt chưa khai tử báo Tin Sáng, để cho sống 5 năm trong tình trạng trái ngược, là mỗi khi số lượng phát hành gia tăng lên cao, thì ban biên tập lại hồi hộp chờ ngày giờ kết liểu cuộc đời nịnh bợ. 
2.5. Trí thức thân cộng và bọn “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản” 
Ở miền Trung thì nổi bật những tên Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Ngô Kha, Trần Quang Vọng,Trần Hữu Lực, Trần Duy Phiên, Lê Văn Ngăn, Trần Vàng Sao, Võ Quê… 
Hoàng Phủ Ngọc Tường phải sống những ngày khổ nhục, oán hận, khi thấy người đồng chí trẻ của y là Bửu Chỉ đang ngủ với vợ của y là nữ đồng chí, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ. 
Ở miền Nam, thì có Tôn Nữ Thị Ninh, LS Trần Ngọc Liễng, GS Lý Chánh Trung, LS Ngô Bá Thành. Những LM Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Phan Khắc Từ, các thượng tọa Thích Trí Quang, Nhất Hạnh. 
2.6. Thành phần thứ ba và Mặt Trận Nhân Dân Cứu Đói 
“Theo chỉ đạo của ta, một lực lượng chính trị mới ra đời, đó là “Thành phần thứ ba” gồm trí thức, nhân sĩ, binh sĩ, dân biểu, báo chí, tu sĩ, công thương gia, cựu tướng lãnh, có khuynh hướng chống Thiệu, đòi hoà bình, nổi bật nhất là các nhân vật như LS Trần Ngọc Liễng, Ngô Bá Thành, KS Dương Văn Đại, DB Hồ Ngọc Nhuận, Lý Quý Chung, Kiều Mộng Thu, Nguyễn Văn Hàm, Lý Chánh Trung, LM Phan Khắc Từ, Thích Pháp Lan, ni sư Huỳnh Liên và nhà báo Nam Đình”. Tướng Dương Văn Minh đại diện cho thành phần nầy ra đảm nhiệm chức Tổng thống. 
Ni sư Huỳnh Liên, tịnh xá Ngọc Phương biểu tình chống chính quyền Sài Gòn năm 1973 
Mặt Trận Nhân Dân Cứu Đói 
Ra đời tháng 9 năm 1974 do Đại đức Thích Hiển Pháp làm Chủ tịch. Dân biểu Nguyễn Văn Hàm làm Tổng Thư ký. Các nghệ sĩ Kim Cương, Thanh Nga tích cực tham dự. Ni sư Huỳnh Liên, LM. Phan Khắc Từ, các DB Kiều Mộng Thu, Hồ Ngọc Nhuận, GS Lý Chánh Trung, LS Ngô Bá Thành… 
“Ta đưa một số cán bộ đứng tên vào mặt trận: Ngọc Trảng, Ba Thép, Xuân Thượng, với khẩu hiệu “Lá lành đùm lá rách” ẩn chứa nội dung tố cáo chế độ. Hình thức biểu tình rất sáng tạo, biểu tình có ca hát “Dậy mà đi”. Biểu tình “xa luân chiến”, không lớn mà liên miên từ ngày nầy qua đêm khác, đêm nầy qua đêm nọ như bánh xe quay, làm cho cảnh sát ngụy mất ăn mất ngủ”. Phong trào thì công khai, nhưng ra báo thì bí mật. Công khai thì có Kiều Mộng Thu trong báo Đại Dân Tộc, ở tờ Điện tín thì có Lý Chánh Trung. Về phía bí mật, Cứu Đói in 10,000 bản phổ biến trong quần chúng. 
Mặt Trận Nhân Dân Cứu Đói lập khối Dân Tộc Xã Hội ở Hạ Viện để đấu tranh nghị trường. 
Tổ chức “báo nói”, “văn nghệ chạy”, “biểu tình ngồi”, “phát chẩn”. 
Ni sư Huỳnh Liên sinh tại Mỷ Tho năm 1923, mất ngày 16-4-1987, tên thật là Nguyễn Thị Trừ, ni sư trưởng Tịnh xá Ngọc Phượng. Đại biểu QH Khoá VI. Phó Chủ tịch UB/MTTQ Sài Gòn, Ủy viên TW MTTQ/VN. 
Bọn cứu đói cứng họng, cảm thấy ô nhục khi nhân dân kêu đói, khi đồng bào ăn bo bo, ăn độn mà chúng lặn mất, im thin thít của thái độ hèn nhát, lưu manh. 
3* Dân biểu Việt Cộng nằm vùng và dân biểu thân cộng 
Trên tờ Tuổi Trẻ trong nước, bài viết đề ngày 31-7-2012 với tựa đề “Dân tin người thật tâm, thật tài”, nói đến 2 dân biểu VNCH là những “chứng nhân lịch sử” của 37 năm về trước. Đó là dân biểu Nguyễn Văn Hàm từng giữ cương vị Phó Chủ Tịch Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn, sau ngày 30-4-1975, và dân biểu Đinh Văn Đệ, từng làm Chánh Văn Phòng Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH. 
DB Nguyễn Văn Hàm 
3.1. Dân biểu Nguyễn Văn Hàm 
Nguyễn Văn Hàm khoe thành tích như sau: “Ở Sài Gòn có những cuộc biểu tình mà tôi và những người khác đã tổ chức rất công phu như “phong trào cứu đói”, “ký giả đi ăn mày”. Cũng có những cuộc biểu tình tự phát, không cần ai tổ chức cả. Quần chúng qui tụ quanh chúng tôi, gọi là “lực lượng thứ ba”. 
“Quê ở Mộ Đức, Quảng Ngãi, Nguyễn Văn Hàm làm thơ, viết báo, giảng dạy triết học, văn chương. Tham gia Quốc Hội Hạ Viện khoá 2 (1971), là một dân biểu đối lập, thủ lĩnh phong trào quần chúng Phật giáo”. 
Sau 1975, đương sự làm Phó Chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân, bên cạnh Ủy Ban Nhân Dân. Hội đồng chả có quyền hạn gì cả, rồi hắn bị đá ra. Vợ và con vượt biên qua Úc. Có đứa con gái đang sống ở Minnesota, nhưng không nhìn cha. 
3.2. Dân biểu Đinh Văn Đệ 
Sau năm 1975, nhiều người “bức xúc” khi thấy cựu dân biểu Đinh Văn Đệ ra vào làm việc trong Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Sài Gòn. Võ văn Kiệt cho biết : Hắn là người Cộng Sản mà không có đảng” (Il est Communist sans party) 
Đinh Văn Đệ 
3.2.1. Đinh Văn Đệ là lính VNCVH 
Tờ báo viết: “Ông Đinh Văn Đệ bị động viên đi lính rồi trở thành trung tá Chánh văn phòng Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH (1954-1961). Làm Tỉnh trưởng Tuyên Đức kiêm Thị trưởng Đà Lạt (1963). Tỉnh trưởng Bình Thuận (1964-1967). 
Năm 1967, ra ứng cử dân biểu Quốc hội. Giữ chức Chủ tịch Ủy Ban Quốc Phòng Hạ Viện. Tổng thống Thiệu cử ông làm “trưởng phái đoàn” sang Mỹ xin viện trợ khẩn cấp. Kết quả chuyến đi, ông Đệ được Mặt Trận Giải Phóng Dân Tộc Miền Nam tặng thưởng Huân Chương Chiến Công hạng nhất.” 
Đinh Văn Đệ phát biểu: “Tôi được giáo dục từ nhỏ, mang sẵn trong lòng tình yêu nước thực sự, yêu con người thực sự, không phân biệt tôn giáo, không phân biệt chính thể. Bị động viên, tôi đành phải đi lính, và luôn luôn giữ cái tâm lành, trung thực, ngay thẳng. Bao nhiêu năm đeo lon, đeo súng, tôi không một lần sát sanh. Bây giờ xuất gia, theo đạo Cao Đài”. 
Đinh Văn Đệ sinh năm 1924, mồ côi cha lúc 15 tuổi. Nhà nghèo, học hết Trung học đệ nhất cấp rồi ra đi dạy học, theo đạo Cao Đài. 
3.2.2. Người có công xây dựng gián điệp U 4 
Năm 1969, danh sách điệp viên của tình báo chiến lược Việt Cộng có thêm một tên mới, Đinh Văn Đệ, bí số U 4. 
Người có công đầu, móc nối, tác động, xây dựng U 4, là Đinh Văn Út, chú của Đinh Văn Đệ. Út có bí danh là Chín Mẫn, sinh năm 1919 tại Châu Đốc. Chín Mẫn thuộc phòng tình báo T4 của Thành Ủy Sài Gòn Gia Định, thuộc Trung Ương Cục miền Nam, còn gọi là Cục R, B2 và “Ông Cụ”. T4 do Mười Hương phụ trách. 
Năm 1969, Đinh Văn Đệ cung cấp tài liệu kinh tế hậu chiến của VNCH, chính Đệ lấy xe riêng đưa người và tài liệu đến nơi an toàn. Cũng năm nầy, Đệ thoả thuận và tiếp nhận toàn bộ qui ước liên lạc, mực mật, giấy viết mực mật, thuốc hiện mực mật, vật ngụy trang, mật khẩu giao liên… nói chung, Đinh Văn Đệ, Chủ tịch Ủy Ban Quốc Phòng Hạ Viện Quốc Hội VNCH, đã chính thức trở thành một gián điệp của Việt Cộng, mang bí số U 4 trực thuộc phòng Tình báo mật danh J.22 của Cục R (còn gọi là B2). Em của Đinh Văn Đệ là Đinh Văn Huệ, trước làm chính trị viên tiểu đoàn giao thông vũ trang thuộc J. 22 
Đinh Văn Đệ 
Đinh Văn Đệ kể những chiến công như sau. 

1). Kế hoạch oanh kích Lộc Ninh 
“Sau khi ta (VC) giải phóng Phước Long ngày 6-1-1975, đồng chí Phạm Hùng muốn biết địch (VNCH) có ý định tái chiếm Phước Long hay không? Tôi được giao phó nhiệm vụ trả lời câu hỏi nầy. 
Trước hết, tôi điện qua Phủ Thủ Tướng, mời Tổng trưởng Quốc Phòng ra điều trần trước Hạ Viện, tại sao thất thủ Phước Long? Trách nhiệm của ai? 
Tại buổi điều trần, Tổng trưởng QP đổ mồ hôi hột, bối rối vì bị chất vấn sôi nổi, tới tấp. Tôi binh vực và đề nghị, mỗi lần điều trần như thế nầy vất vả lắm, vậy Bộ QP cấp cho tôi cái giấy được tự do ra vào các nơi liên hệ, để hỏi trực tiếp các cấp chỉ huy phần hành. Thế rồi, với tờ giấy trong tay, tôi đến Phòng Hành Quân, thì gặp ngay người quen biết cũ, là một chuẩn tướng, ông ta nói: “Đại ca đừng lo. Ai lại dại gì kéo quân đi lấy lại nơi mà mình phòng thủ đã bị thất bại. Tôi sẽ trả thù bằng cách dội bom cho nát Lộc Ninh”. 
Tôi báo cáo tin đó. Vài hôm sau, địch (VNCH) đã ném bom Lộc Ninh, nhưng quân ta tránh được thiệt hại. 
2). Trung Ương Cục ở đâu? 
Trung Ương Cục Miền Nam (TWCMN) hay Cục R, B2, “Ông Cụ”, là cơ quan đại diện cho Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, để chỉ đạo chiến trường miền Nam. Ban Anh ninh TWCMN do thiếu tướng Cao Đăng Chiếm phụ trách từ năm 74 đến 75. 
Ban An Ninh T4 thuộc về Thành Ủy Sài Gòn Gia Định do Mười Hương phụ trách. 
TWCMN hỏi tôi là địch (VNCH) có biết Cục R ở đâu không? 
Tôi gọi điện qua Bộ QP/VNCH xin 3 chiếc trực thăng, cho tôi là Chủ tịch Ủy Ban QP/HV, cho Trung tướng Tôn Thất Đính, nghị sĩ, Chủ tịch UB/QP Thượng Viện và cho Trung tướng Trần Văn Đôn, Phó Thủ tướng, mỗi người một chiếc trực thăng, thành lập một phái đoàn đi ủy lạo binh sĩ đang cố thủ tại Pleiku, Đà Nẳng và Bến Cát (SĐ 5 đóng ở Bình Dương). Đi đến đâu tôi cũng hỏi các cấp chỉ huy “Địch nó biết rõ vị trí của ta, vậy ta có biết Cục R ở đâu không? Tôi đúc kết các câu trả lời và báo cáo về Cục R. 
3). Xin viện trợ để cắt viện trợ 
“Tôi tham gia phái đoàn sang Mỹ để xin viện trợ khẩn cấp, vì Thiệu ngoan cố, cố chống giữ. Phái đoàn chia nhau đi “vận động hành lang” với các cơ quan và chính khách Mỹ. Trước khi đi, tôi suy nghĩ, làm thế nào để vận động xin viện trợ mà kết quả là bị cắt viện trợ. Khi sang Mỹ, mỗi dân biểu, nghị sĩ đều có nhân viên của toà đại sứ đi kèm, nếu sơ hở là bị lộ ngay. 
Với cái chiêu “nói vậy mà không phải vậy”, làm cho các đại biểu trong đoàn thấy tôi là người tận tâm, tha thiết nhất trong việc xin viện trợ để cứu chế độ Sài Gòn. 
Với mục đích làm cho Mỹ nản chí và bỏ cuộc, tôi đưa ra hình ảnh của người lính VNCH không còn muốn chiến đấu, đã bỏ chạy bằng cách níu càng trực thăng, trốn ra khỏi chiến trường, thì người Mỹ hiểu ngay là họ phải làm gì. 
Khi tiếp phái đoàn, Tổng thống G. Ford cho biết: “Thôi các bạn cứ yên tâm ra về, tôi sẽ cử một viên tướng qua thị sát tình hình rồi sẽ có quyết định sau”. Nghe vậy, tôi hiểu là Mỹ đã bỏ cuộc”. 
Theo chỉ thị của trên, Đinh Văn Đệ đã đưa một gián điệp mang bí danh “Số 6” vừa tốt nghiệp cao học nước ngoài vào làm việc trong Ủy Ban QP của Hạ Viện QH/VNCH. 
Đinh Văn Đệ qua cái nhìn họa sĩ Ớt vào thời điểm trước năm 1975 
Năm 1972, tình báo Hà Nội đã nhận đầy đủ chi tiết về hệ thống tổ chức, về quân số ở các quân khu, về ngân khoản QP/VNCH, thậm chí còn nhận những khoản viện trợ không công khai cho VNCH, ẩn dưới chương trình PL (Program Law), thương mại hoá, tức không viện trợ bằng tiền, mà bằng hàng hoá, để VNCH bán lấy tiền dùng cho quân sự. 
Sau khi 2 giao liên Ngô Viết Triều và Nguyễn Thị Thành bị bắt, cuối năm 1971, Đinh Văn Đệ được chuyển sang hoạt động đơn tuyến, nhận lịnh trực tiếp của Cục R thông qua một nữ tình báo giao liên. 
     Đinh Văn Đệ 
Đinh Văn Đệ hiện sống ở Sài Gòn vẫn khỏe mạnh và nổi tiếng là một Thiên Vương Tinh đức cao trọng vọng của đạo Cao Đài. 

Có một điều Đinh Văn Đệ dấu đầu lòi đuôi là “tôi luôn luôn có cái tâm lành, trung thực và ngay thẳng”. Một tên gián điệp phản quốc, sống dối trá, hành động phản bội mà còn cái gì gọi là tâm lành, trung thực, ngay thẳng cho được? 
4. Sinh viên nằm vùng 
4.1. Danh sách 16 sinh viên bị chính quyền VNCH bắt giữ 
Huỳnh Tấn Mẫm, Dương Văn Đầy, Lê Thành Yến, Phùng Hữu Trân, Trần Khiêm, Đỗ Hữu Ứng, Lê Anh, Võ Ba, Đỗ Hữu Bút, Hồ Nghĩa, Cao Thị Quế Hương, Trương Hồng Liên, Trương Thị Kim Liên, Võ Thị Tố Nga. 
4.2. Danh sách sinh viên thoát ly ra căn cứ Bắc Lộ 7, Campuchia 
Phan Công Trình, Nguyễn Đình Mai,Tôn Thất Lập, Trần Long Ân, Nguyễn Văn Sanh, Lê Thành Yến, Trương Quốc Khánh, Huỳnh Ngọc Hải, Huỳnh Quang Thư, Dương Văn Đầy, Trần Ngọc Hảo, Hai Nam, Năm Sao, Trần Thị Ngọc Dung, Hà Văn Hùng, Trương Quốc Khoách. 
4.3. Sinh viên Việt Cộng nằm vùng Huỳnh Tấn Mẫm 
4.3.1. Huỳnh Tấn Mẫm 
Huỳnh Tấn Mẫm tên thật là Trần Văn Thật, sinh năm 1943 tại Sài Gòn. Trước 1975 là một đảng viên cộng sản nằm vùng, hoạt động công khai ở Sài Gòn. Sau 1975, học tiếp y khoa, ra bác sĩ. Sang học Liên Xô về Triết học Mác Lênin. 
Trở về VN được cử làm Tổng Biên Tập báo Thanh Niên. Là thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc và hội viên Hội Liên Hiệp Thanh Niên. 
Với những chức vụ như thế, Huỳnh Tấn Mẫm (HTM) trở thành một cán bộ thuộc hàng cao cấp, có tiếng tâm của Sài Gòn. 

Huỳnh Tấn Mẫm 
4.3.2. Huỳnh Tấn Mẫm mở mắt nhưng quá trễ 
Con đường hoạn lộ của HTM bị nhiều trắc trở, vì thực tế sau 1975 cho thấy, cái quan điểm tự do dân chủ kiểu “tư sản” của miền Nam không còn được áp dụng trong chế độ chuyên chế XHCN. Ngoài HTM ra, các sinh viên VC khác cũng đều vở mộng, cho nên đã thể hiện những hành động bị cho là “chệch hướng”, không được lòng đảng vì khác đường lối, nên bị hạ tầng công tác, loại trừ. 

Đã vậy, vợ của cán bộ cao cấp lại làm chủ hụi và giựt hụi. Vợ ra toà lãnh án đã đành, Huỳnh Tấn Mẫm còn bị kêu ra toà làm chứng chống lại vợ, nên mất uy tín. 
Thế là một cuộc đảo chánh trong nội bộ, đã khai trừ HTM ra khỏi tờ báo Thanh Niên năm 1990. Được chuyển về Hội Hồng Thập Tự, làm bác sĩ phụ trách phòng mạch miễn phí, thế là hết cơ hội chấm mút, thu hoạch như các đồng chí khác trên đường hữu sản hoá cán bộ trong thời đổi mới, mở cửa. 
Mở phòng mạch ngoài giờ, chuyên chăm sóc da mặt, nặn mụn cho phụ nữ, nhưng chẳng có ai chiếu cố tới, vì bác sĩ cách mạng, có một thời không được bịnh nhân tin tưởng bằng “bác sĩ ngụy”. Riêng cá nhân HTM, trước kia chỉ lo biểu tình, đấu tranh, chạy trốn và ở tù, thì còn ngày giờ đâu mà học với hành. Hơn nữa, đảng cần “hồng” hơn “chuyên”, chỉ cần có quan điểm lập trường 101% cộng sản là một bác sĩ tốt rồi. Phòng mạch ế. Bị gán là bác sĩ chính trị, mà thứ chính trị của CNCS đã bị ném vào sọt rác từ lâu rồi. Người ta nhận xét: “bác sĩ nửa vời, chính trị nửa vời, cuộc đời cũng nửa vời, gia đình tan nát, sự nghiệp tiêu tan. Hình ảnh “anh hùng” vang bóng một thời, làm rung chuyển chế độ miền Nam đã chấm dứt trong cay đắng, chán chường, tiêu cực, mệt mõi”. 
Kể ra ông trời cũng có con mắt. 
5. Thành Đoàn Cộng Sản Sài Gòn Gia Định lộng hành 
Thành Đoàn là tên gọi tắt của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh đang hoạt động trong nội thành Sài Gòn. 
5.1. Thành Đoàn Cộng Sản giết sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật 
Ngày 28-6-1971, Biệt Động Thành bắn chết sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật ngay tại hành lang trường Luật Sài Gòn. 
Ban ám sát Thành Đoàn cử 2 tên tới Đại Học Luật Khoa, số 4 đường Duy Tân, nhận là người nhà muốn gặp Lê Khắc Sinh Nhật có việc cần. Lúc đó, sắp tới mùa thi cuối năm, Nhật đang hướng dẫn sinh viên năm thứ nhất về cách thức thi cử tại một giảng đường. Nhật vừa ra tới hành lang, thì một tên móc súng bắn liền 3 phát vào ngực. Hắn phóng lên một chiếc Honda nổ máy chờ sẵn. Hắn ném lại một quả lựu đạn nhưng may mắn, lựu đạn không nổ. Cảnh sát gác bên ngoài bắn 3 phát chỉ thiên. Nhạc sĩ Vũ Thành An sáng tác một bài hát tưởng niệm Lê Khắc Sinh Nhật. 
Lý do giết SV Lê Khắc Sinh Nhật 
Thành Đoàn CS giết SV Lê Khắc Sinh Nhật (LKSN) vì 2 lý do: 
Một là răn đe các sinh viên thuần túy, có tinh thần quốc gia 
Hai là để trả mối hận bị đánh bại trong 2 cuộc bầu cử, mà Liên danh của LKSN đã thắng Liên danh SV Việt Cộng Trịnh Đình Ban, trong cuộc bầu cử Ban Đại Diện SV trường Luật niên khoá 1970-1971. Và đã thắng Liên danh SV/VC trong tay Thành Đoàn trong cuộc bầu cử Ban Đại Diện Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, tại Trung Tâm Quốc Gia Nông Nghiệp (Nông Lâm Súc) ngày 20-6-1971. Trong cuộc bầu cử nầy, khi thấy kết quả nghiêng về phía Liên danh LKSN do SV Lý Bửu Lâm đứng đầu, thì bọn SV/VC giở ngay bản chất côn đồ, nhảy lên bục “đá thùng phiếu để hủy bỏ kết quả bầu cử” và ấu đả, hỗn chiến xảy ra” (Trích trong “Trui rèn trong lửa đỏ” trang 21 của thiếu tướng Trần Bạch Đằng)
Bị thất bại trong cuộc bầu cử, Thành Đoàn CS cay cú, đưa ra 2 quyết định: 
Một là, sát hại SV Lê Khắc Sinh Nhật 
Hai là, chỉ thị cho SV Huỳnh Tấn Mẫm, tập họp một số SV tại Tổng Vụ Thanh Niên Phật Tử, số 294 Công Lý, vào ngày 28-7-1971 để bầu ra một tổ chức ma, chưa bao giờ có, đó là “Tổng Hội Sinh Viên VN” do Huỳnh Tấn Mẫm làm Chủ tịch. Tổ chức nầy không đại diện cho ai cả, ngoài đám SV/VC và một số ít bị lừa. 
Quyết định hạ sát SV Lê Khắc Sinh Nhật là một hành động tội ác của Thành Đoàn CS/SG. 
5.2. Thành đoàn CS/SG giết GS Nguyễn Văn Bông 
Ngày 10-11-1971, SV/VC Vũ Quang Hùng (bí danh Ba Diệp, năm thứ 3 Khoa học) và tên Lê Văn Châu, dùng chất nổ ám sát chết GS Nguyễn Văn Bông, Viện trưởng Quốc Gia Hành Chánh, tại ngã tư Cao Thắng - Phan Thanh Giản. Hai tên Hùng và Châu thuộc Trinh sát võ trang bí số S1, hoạt động nội thành SG-GĐ, thuộc Ban An ninh T4 của Thành Ủy SG-GĐ (trong mật khu). Cả hai bị bắt, đày đi Côn Đảo. 
Sau ngày 30-4-1975, Vũ Quang Hùng viết : “Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng” và rất hảnh diện về thành tích đó. Tên Hùng giải thích lý do giết GS Nguyễn Văn Bông như sau: “Tin tình báo cho biết, GS Nguyễn Văn Bông sẽ làm thủ tướng vì chính quyền ngụy muốn chuyển từ quân sự sang dân sự. GS Bông là một trí thức rất có uy tín mà lên làm Thủ tướng, thì cách mạng sẽ khó khăn hơn. Để giữ bí mật, tôi đặt tên mục tiêu phải giết với bí số G.33”. 
Đến tháng 4 năm 2000, trong lễ kỷ niện 25 năm ngày “chiến thắng 30 tháng 4”, nhà báo chuyên về tình báo Nam Thi của báo Thanh Niên, cũng kể lại “thành tích” nầy, trong đó có sự trợ giúp đắc lực của SV kiến trúc Nguyễn Hữu Thái, người đã theo tướng Dương Văn Minh đến đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng trong ngày 30-4-1975. Chính SV Nguyễn Hữu Thái làm “xướng ngôn viên bất đắt dĩ”, đã giới thiệu tướng DVM đọc tuyên bố. Sau đó, Nguyễn Hữu Thái xuất cảnh sang Canada theo diện đoàn tụ gia đình. 
Phu nhân của GS Bông có lẻ đã biết tên tòng phạm nầy. 
Trong phỏng vấn của đài RFA, ký giả Mạc Lâm ghi lại như sau: “Đã hơn 40 năm, những nạn nhân như bà Lê Thị Thu Vân, tức bà Jackie Bông, phu nhân của cố giáo sư lừng danh Nguyễn Văn Bông, bị tên SV Vũ Quang Hùng ám sát, tuy không bao giờ quên nổi biến cố bi thương, bổng ập xuống cuộc đời bà và các con nhỏ dại của bà năm xưa. Nhưng bà đã lấy tâm Phật mà “cầu nguyện cho ông ấy (tức tên Vũ Quang Hùng, kẻ đã giết chồng bà) và mong nhà cầm quyền Hà Nội “mở mắt ra”, “mở tấm lòng ra”. (RFA ngày 5-5-2011) 
Ngoài việc ám sát GS Nguyễn Văn Bông, Thành Đoàn còn ném lựu đạn M-26 vào xe của BS Lê Minh Trí, Tổng trưởng GD&TN ngày 6-1-1969. 
Hai tháng sau, đến lượt BS Trần Anh, Tân Viện Trưởng Viện Đại Học Sài Gòn, bị bắn chết trước cổng trường Chu Văn An, bên cạnh Đại học xá Minh Mạng, ngang nhà thờ Ngã Sáu, Chợ Lớn. BS Trần Anh đang đi bộ từ Bộ Y Tế trên đường về nhà ở bên cạnh Đại học xá Minh Mạng. 
6* Phan Nhật Nam tố cáo Việt Cộng nằm Vùng 
6.1. Thiếu tá “VC Killer” Thái Quang Chức 
Trong bài viết tựa đề “Những tên Việt Cộng nằm vùng”, một thiếu tá Hải quân có danh hiệu là “VC Killer” mang tên Thái Quang Chức, em của tướng Thái Quang Hoàng. 
Năm 1957, thanh niên Thái Quang Chức lội qua sông Bến Hải vượt tuyến vào Nam. Tốt nghiệp trường Bộ Binh Thủ Đức, về làm việc tại Bộ Tư Lịnh Hải Quân Vùng 4, Sông Ngòi, Mỷ Tho. 
Năm 1970, mang lon thiếu tá, nổi tiếng là “VC Killer”, vì sau cuộc hành quân, xác VC được kéo chạy trên sông để biểu dương ý chí chống Cộng. 
Trong những ngày sau cùng của tháng 4 năm 1975, tướng Thái Quang Hoàng cho người em xuống Mỷ Tho gọi Chức về để cùng gia đình di tản, đương sự quyết định ở lại để góp phần xây dựng quê hương. 
Trình diện học tập cải tạo, Chức được đưa đến trại Hoàng Liên Sơn. 
Hai năm sau, năm 1977, một người mặc thường phục đến bộ chỉ huy đoàn 776, đưa thiếu tá “VC Killer” ra khỏi trại, về làm nhiệm vụ mới. 
6.2. Trung úy Trần Trung Phương, tiểu đoàn 3 Nhảy dù, VC nằm vùng 
Do được giới thiệu, tác giả đến một đường dây chạy giấy xuất cảnh. Đến một cơ sở không có bảng hiệu, nhân viên thường phục tiếp đón với thái độ “chúng tôi đã biết rõ tất cả”, “chào anh Nam, anh có mạnh không?”. Anh ta nói: “Tôi biết anh nhiều lắm”, rồi mở tủ hồ sơ lấy ra cho coi Chứng Chỉ Nhảy Dù do Trung Tâm Huấn Luyện Sư Đoàn Dù cấp, có ký tên đóng dấu của trung tá Trần Văn Vinh. 
Anh ta tự giới thiệu: “Trung úy Trần Trung Phương, gốc Đại Đội 33, tiểu đoàn 3 Dù, đơn vị cuối cùng là “Biệt Đội Quân Báo Điện Tử Sư đoàn. Là nhân viên Đặc vụ Sở Phản Gián Bộ Nội Vụ (Cộng Sản). 
Điều kiện đưa ra, tôi có thể làm hồ sơ cho anh ra khỏi VN tối đa là 8 tháng. Gia đình anh tại Mỹ phải trả cho người của chúng bên đó 2,000 đô là, và kèm thao một số điều kiện… 
“Lẽ tất nhiên, tôi không chấp nhận điều kiện của Phương, từ 2,000 đô la đến “những điều kiện khác…”. 
Sau đó, năm 1993, để giúp một người quen cần phải xuất cảnh để giải quyết những khó khăn, tôi tìm đến Trần Trung Phương ở một địa chỉ mới, là một văn phòng ở khách sạn đường Nguyễn Văn Trỗi, nhân viên văn phòng cho biết, ông Phương đang Hoa Kỳ, ở vùng Westminster, Cali. 
Trong cuộc hành quân Lam Sơn 719, Hạ Lào, những bãi đáp đổ quân, những vị trí tấn công, toạ độ dội bom B-52 của SĐ Dù, đã bị quân báo VC giải mã từ cơ quan đầu mối, tối cao, là Biệt Đội Điện Tử và Phòng Hành Quân SĐ. 
Ngày 30-4-1975, viên hạ sĩ quan ở đơn vị đó mà tôi biết, đã dẫn trung tá Nguyễn Văn Tư, Chỉ huy trưởng Tổng Hành Dinh SĐ Dù, qua Camp Davis để giao nộp hồ sơ trận địa của đơn vị mà hạ sĩ quan nầy đã lưu giữ từ hơn 10 năm trước đó. 
Phan Nhật Nam: “Tôi có bổn phận chỉ đích danh những cá nhân tác hại, điển hình như Trần Trung Phương, Thái Quang Chức, những hạ sĩ quan và những công an VC, đã đi theo diện ghép với những gia đình HO và ODP hiện tràn lan khắp các cộng đồng người Việt hải ngoại”. 
Ngoài những tên VC nằm vùng mà ông Phan Nhật Nam nêu trên, còn có 1 tên vô cùng lợi hại, đó là một thượng sĩ. 
“Giữa tháng 4, 1975, Bộ Chính Trị nêu vấn đề, nếu chúng ta đánh lớn, liệu Mỹ có nhảy vào cứu nguy hay không? 
Giải đáp câu hỏi nầy là công lao của đồng chí Nguyễn Văn Minh, là thượng sĩ giữ hồ sơ tuyệt mật của Cao Văn Viên. Lúc đó, thư của TT/HK gởi cho Thiệu: “Cuộc chiến tranh VN coi như đã chấm dứt đối với Mỹ, chi viện 700 triệu đô la, còn mọi việc khác thì tùy theo quý ngài định liệu”. Bản sao bức thư được gởi cho Cao Văn Viên. Đồng chí Minh lập tức chép lại, gởi ra bộ chỉ huy miền. Nhờ tài liệu nầy mà BCT nắm được điểm yếu của địch, nên nêu phương châm tấn công “Thần tốc - Táo bạo - Chắc thắng”. 
7* “Những bí ẩn của báo Người Việt” 
Đó là cái tựa của bài viết trên tờ SGN ngày 28-7-2012. 
Căn cứ vào 2 trang web Tân Đại Dương và trang tài liệu 401k-plans, để xác định “Nguoi Viet Daily News không phải là một công ty,, “Corporation Nguoi Viet Inc.” như đã công bố trên báo chí. Tác giả bài viết đặt câu hỏi: “Ai là chủ thực sự của báo Người Việt?” 
Đây là một câu hỏi cần được phải trả lời để đánh tan những nghi ngờ gần như xác định về báo Người Việt, đang sôi nổi trong những ngày gần đây. Đương nhiên là báo NV có quyền không trả lời, tuy nhiên, nếu không trả lời rõ ràng và hợp lý thì dễ biến sự nghi ngờ trở thành xác định. 
Hôm nọ, xem ông Ngô Kỷ liệt kê “thành tích” của báo Người Việt trên You Tube, thì quả thật, báo Người Việt rất đúng, chẳng sai tí nào đối với những tố cáo của các đoàn thể vừa qua. Hết phương chối cãi. Những lời lẻ binh vực xem như ngụy biện, không thuyết phục. 
8* Kết 
Đem tình trạng “Việt Cộng nằm vùng ở miền Nam trước năm 1975”, đặt vào tình trạng của phong trào đấu tranh cho một nước VN tự do, dân chủ, nhân quyền hiện tại, thì mới thấy rõ bài bản, âm mưu và kỹ thuật đánh phá của VC trong nước. Thời nào cũng vậy, ở đâu cũng có bọn lưu manh nằm vùng cả. Bản chất của bọn nằm vùng là gian manh, xảo trá và phản bội, tôi ác của bọn chúng là đã góp phần đưa dân tộc VN vào chế độ độc tài Cộng Sản hiện nay. 
Trăm năm bia đá cũng mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ, đừng có tưởng chết là hết. 

Trúc Giang